Trong phòng có máy sưởi lắp dưới sàn, cô chỉ chừa lại trên người một cái áo lông nhung, để lộ hai chân trần mà vẫn không cảm thấy lạnh. Nhậm Tư Đồ đứng trước gương, thử kéo phần áo bên trái xuống dưới vai, lộ ra xương quai xanh. Trên xương quai xanh của cô có một nốt ruồi nhỏ, cô còn nhớ khi làm việc đó, Thời Chung còn khen nốt ruồi của cô rất gợi cảm.
Nhưng bây giờ Nhậm Tư Đồ đứng trước gương, nhìn vết sẹo trên lưng mình, lại cảm thấy không thoải mái lắm, thầm nghĩ những lời đàn ông nói trên giường có mấy câu là thật đâu, hoàn toàn không thể tin tưởng được nên cô kéo áo lên, thầm an ủi mình chỉ lộ chân thôi cũng đủ rồi, vì không chỉ ở trên giường anh mới khen nó đẹp.
Ăn mặc phong phanh như thế ra khỏi phòng nhưng không biết là do có máy sưởi hay là do quá căng thẳng mà Nhậm Tư Đồ cảm thấy người mình nóng bừng, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi. Cô vào bếp rót một ly nước, bưng tới trước cửa phòng ngủ.
Cô nhẹ nhàng gõ cửa phòng nhưng không ai trả lời. Cô thử xoay tay nắm cửa, cửa phòng không khoá trái. Đối với Nhậm Tư Đồ, đây là tín hiệu tốt đầu tiên trong tối nay. Cô điều chỉnh lại hơi thở của mình, lặng lẽ đẩy cửa đi vào.
Thời Chung không ở trên sofa hình vòng cung, cũng không ở trên giường. Cô vào sâu trong phòng, đi đến phòng làm việc thì mới nghe thấy tiếng động… Phòng làm việc cách cửa phòng ngủ hơi xa, thảo nào mà vừa rồi anh không nghe thấy tiếng cô gõ cửa.
Phòng làm việc được thiết kế nửa mở, chỉ có tấm kính thuỷ tinh ngăn thành bức tường nên Nhậm Tư Đồ nhìn qua kính là có thể thấy Thời Chung vừa đi lại trong phòng làm việc vừa hút thuốc mà không phát hiện ra cô.
Nhậm Tư Đồ nắm chặt ly nước, đi đến gần anh.
Đợi đến gần, Nhậm Tư Đồ đang chuẩn bị gọi anh thì lúc này anh đột nhiên lên tiếng, không biết đang nói với ai mà giọng lạnh tanh: "Tôi chỉ có thể nhường nhiều nhất là mười phần trăm, không đồng ý thì bảo bọn họ cút cho tôi."
Nhậm Tư Đồ như hoá đá tại chỗ.
Lúc này, tầm mắt cô mới có thể lướt qua người Thời Chung và nhìn thấy chiếc máy tính để trên bàn, đang quay về phía cô, cùng với webcamera đang nhấp nháy.
Màn hình máy tính đang hiển thị cuộc hội đàm ba bên. Còn người đàn ông trung niên hói đầu phía bên kia dường như cũng đã nhìn thấy Nhậm Tư Đồ, những lời đang định nói lập tức nghẹn lại trong cổ họng.
Thời Chung nhìn thấy vẻ mặt ngạc nhiên một cách đột ngột của đối tác thì giống như hiểu ra điều gì, nhăn mặt và lập tức quay đầu lại.
Ánh mắt anh nhanh chóng lướt qua toàn thân cô. Giờ phút ấy, Nhậm Tư Đồ ước gì mặt đất nứt ra một lỗ nẻ để cho cô chui vào. Thời Chung nhanh chóng thu ánh mắt lại, bước nhanh về phía bàn làm việc, gập ngay máy tính xuống, tay kia thì cầm lấy chiếc gạt tàn đang đặt trên bàn, dụi mạnh điếu thuốc vào.
Sau khi làm xong những việc này, anh mới quay người lại, dựa vào mép bàn. "Em vào đây làm gì?"
Lúc này, Nhậm Tư Đồ đâu còn mặt mũi nào để hỏi anh có khát hay không.
Cô siết chặt cái ly trên tay. "Em… em ra ngoài trước đây, không quấy rầy anh họp nữa. Anh họp xong rồi thì có thể dành khoảng nửa tiếng để nói chuyện với em không?"
Thời Chung chỉ bật cười. "Giữa chúng ta còn gì để nói chứ?"
Nhậm Tư Đồ không biết phải nói gì.
Một giây trước, Nhậm Tư Đồ gần như muốn phủi tay bỏ đi cho rồi. Nhưng một giây sau, cô lại không cam tâm nên cứ đứng đó không động đậy.
Nhưng lệnh đuổi khách của anh càng thêm tàn nhẫn: "Em có lái xe tới không? Ngày mai em tự lái xe về hay là để anh phải kêu người đưa em về?"
"…"
"…"
"Họ Thời kia, anh có cần phải tuyệt tình đến thế không?" Cuối cùng Nhậm Tư Đồ cũng không nhịn được nữa.
Anh chỉ im lặng nhướng mày, không biết là đang ngạc nhiên vì sự trở mặt quá đột ngột của cô hay là tỏ vẻ đang đợi cô nói tiếp.
Nhậm Tư Đồ đi về phía anh, đặt chiếc ly trong tay xuống mặt bàn nhưng tay vẫn nắm thân ly không thả ra, giống như là đang bám víu vào nguồn phát ra dũng khí. Ở khoảng cách chưa tới mười centimét, Nhậm Tư Đồ ngước mắt lên nhìn anh, trong ánh mắt đang cố đè nén một ngọn lửa, không biết là đang giận anh hay giận chính bản thân vì đã tự đẩy mình vào cảnh ngộ xấu hổ như ngày hôm nay. "Anh không thể dành ra được nửa tiếng để nói chuyện với em thì em sẽ nói ngắn gọn, anh không muốn nghe thì cũng phải cố mà nghe, dù sao thì nó cũng chỉ có năm chữ: Em không muốn chia tay!"
Năm chữ, mỗi chữ gằn từng tiếng, giọng hết sức nghiêm trọng. Khi vừa nói ra, Nhậm Tư Đồ liền cảm thấy người nhẹ hẳn đi. Nhưng thần sắc của Thời Chung trước mặt cô thì lại không có gì thay đổi so với lúc nãy.
Vẫn luôn lạnh nhạt, dửng dưng, tỉnh táo để nhìn cô, cho đến khi ngọn lửa trong mắt cô từ từ tắt ngấm.
Nhậm Tư Đồ chán nản thả bàn tay đang giữ chiếc ly ra, cô cảm thấy mình không thể nhỏ nhen như người đàn ông này được. Cho dù không thể làm người yêu, cũng không thể làm bạn thì ít nhất cũng phải thoải mái nói một tiếng chào nhau chứ. Nói "tạm biệt" hay "không hẹn gặp lại" cũng được. Nhưng lời vừa ra tới miệng thì cô lại phát hiện mình hoàn toàn không thể làm được, đành cắn răng, xoay người định bước đi.
Có lẽ trong bộ não của cô không có dây thần kinh "mặt dày", Nhậm Tư Đồ bước nhanh về phía cửa phòng ngủ, thầm nghĩ với tâm trạng của cô hiện giờ, chắc chắn không thể bình tĩnh lái xe về lại Bắc Kinh được, có lẽ chỉ có thể đi loanh quanh tìm một khách sạn ngủ qua đêm, sáng sớm mai lên đường.
Nhậm Tư Đồ nghĩ thế, bất giác đã đi đến cửa. Trong giây phút kéo cánh cửa ra, cô vẫn đang nghĩ chắc chắn sau này, trong cuộc đời cô sẽ không xảy ra chuyện gì mất mặt hơn hôm nay được nữa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!