Chương 37: Hồi ức đáng sợ

Khác với Nhậm Tư Đồ cả ngày phải ở trong nhà sách giết thời gian, hôm nay Tôn Dao đã chạy tới chạy lui vài nơi: Buổi sáng tập thể dục, buổi chiều đi spa chăm sóc toàn thân, còn vẽ bộ móng mới, nên mặt mày tươi tắn, rạng rỡ hẳn lên.

Nhưng nữ minh tinh mặt mày rạng rỡ này ăn cơm tối xong liền ở lì trong nhà Nhậm Tư Đồ, cùng xem truyện tranh với Tầm Tầm.

Tôn Dao đang đọc truyện một cách say sưa, vô tình liếc mắt lên thấy Nhậm Tư Đồ đang đi qua đi lại bên cạnh cửa sổ, thỉnh thoảng còn cắn móng tay, mặt mày nghiêm túc, không biết đang suy nghĩ điều gì. Vì thế, Tôn Dao không khỏi lên tiếng hỏi: "Cậu làm gì mà cứ đi tới đi lui vậy?"

Lúc ấy, Nhậm Tư Đồ mới chợt dừng bước.

Hồn vía của cô hoàn toàn không ở đây nên chỉ thuận miệng trả lời một câu: "Chẳng phải cậu nói vừa nhìn thấy sách là đầu váng mắt hoa sao?"

Tôn Dao liếc xéo Nhậm Tư Đồ. "Mấy quyển sách toàn chữ làm sao có thể so với truyện tranh được?" Nói xong, cô lại cúi đầu xem truyện một cách thích thú.

Nhậm Tư Đồ tiếp tục đi tới đi lui. Cô biết mình cứ đi đi lại lại như vậy là vì không thể ngồi yên. Lúc này tim của cô giống như một con thỏ bị sa xuống hố, cứ nhảy lên nhảy xuống không chịu yên. Về phần tại sao không thể ngồi yên, Nhậm Tư Đồ hơi ngượng miệng, không thể nói ra.

Chỉ cần nhớ lại lúc ở nhà sách, Tầm Tầm hỏi cô về chiếc thẻ chìa khoá nhà anh, cô không thể không nghĩ tới việc tuy Thời Chung chỉ để lại một thứ ở chỗ cô nhưng cô còn khá nhiều quần áo, đồ đạc ở chỗ anh.

Khi ấy, Thời Chung bảo cô để sẵn vài bộ quần áo ở nhà anh là vì lỡ như anh nhất thời hưng phấn, sẽ không kiểm soát được mà kéo rách vài thứ nho nhỏ của cô. Nhưng không ngờ, cô mang những thứ ấy tới đó chưa được bao lâu thì bọn họ đã không qua lại với nhau nữa.

Cô nhớ mang máng hình như có một bài hát thế này: Ngoài trời đổ mưa như tim em đang đổ máu. Yêu anh bao lâu nay, đâu phải chuyện dễ dàng. Cho dù đã chia tay, ngày mai không cần nhau nữa, nhưng quần áo để ở nhà nhau, có thời gian thì sẽ lấy về…

Bây giờ ngoài trời trăng sáng sao thưa, trái tim cô cũng không rướm máu mà ngược lại, dường như đã tìm thấy một tia hy vọng.

Khiêm tốn mà nói, cho dù không thể vãn hồi mọi chuyện thì ít nhất cũng có thể làm bạn… Đây là đạo lý mà ngay cả con nít như Tầm Tầm cũng hiểu, cô và Thời Chung đều đã là người trưởng thành, lẽ ra phải làm được mới đúng.

Nhậm Tư Đồ nghĩ thế, cuối cùng không còn do dự cắn móng tay nữa. Cô lấy điện thoại ra, nhanh chóng soạn một tin nhắn, không cho mình có thời gian để hối hận mà lập tức gửi đi ngay: "Anh có ở nhà không? Em muốn sang chỗ anh lấy vài thứ về."

Thấy dòng chữ báo tin nhắn đã gửi, tảng đá đè nặng trong lòng Nhậm Tư Đồ coi như rơi tõm xuống.

Cô nắm chặt điện thoại, nhìn ra ngoài cửa sổ và thở phào. Đột nhiên, điện thoại rung lên, tảng đá vừa rơi xuống trong lòng Nhậm Tư Đồ lập tức dâng lên tới ngực. Cô nhìn số hiển thị trên màn hình… đúng là Thời Chung gọi lại.

Không ngờ anh chịu gọi lại cho cô, còn nhanh thế nữa?

Nhậm Tư Đồ cố kìm nén sự ngạc nhiên trong lòng, đằng hắng vài cái cho thông giọng rồi nghe máy. "A lô?"

"Là cô Nhậm Tư Đồ phải không?"

Nhậm Tư Đồ đơ ra tại chỗ…

Giọng nói vang lên từ đầu dây bên kia là của bà cô giúp việc.

"… Là cháu đây."

Có lẽ Nhậm Tư Đồ đã kìm nén cảm xúc rất tốt nên cô giúp việc không phát hiện có gì khác lạ, rất thân thiết nói tiếp: "Cậu Thời tự cho phép mình nghỉ ngơi một tuần, nói là về quê cho thư thả. Cậu ấy không mang điện thoại theo, tôi thấy cô nhắn tin tới, sợ cô chờ nên dùng điện thoại trong nhà gọi lại cho cô."

Giờ phút ấy, Nhậm Tư Đồ rất muốn đập chết mình, nhưng khi cất giọng nói thì chỉ có thể thốt ra một câu dài dòng vô nghĩa: "Thì ra là thế… thế à…"

"Cô định đến lấy đồ đạc sao? Tôi đang ở nhà, bây giờ cô có thể qua đây."

"Không cần, không cần đâu, cũng không phải thứ gì quá quan trọng, lần sau cháu tới lấy cũng được."

Nhậm Tư Đồ cúp máy, nhìn chiếc di động với ánh mắt bất đắc dĩ. Cô lưu cả số di động và số nhà riêng của Thời Chung vào cùng một mục trong danh bạ, cô giúp việc dùng điện thoại bàn để gọi cho cô, khiến cô cực kì kích động… Nghĩ lại thì đáng đời.

Cô cứ đứng bên cửa sổ suy tư, hoàn toàn không phát hiện Tôn Dao đã đặt cuốn truyện tranh xuống, bước về phía cô với vẻ mặt lo lắng. Khi ánh mắt cô dời khỏi màn hình di động thì mới phát hiện Tôn Dao đang đứng trước mặt mình.

Lúc nãy Tôn Dao ngồi trên sofa nghe cô nói chuyện điện thoại, có lẽ cũng đoán được đại khái.

"Có phải cậu muốn đi tìm anh ta không?" Tôn Dao hỏi Nhậm Tư Đồ.

Trong lòng có vô vàn cảm xúc đan xen, Nhậm Tư Đồ đành nhún vai. "Muốn thì cũng đâu làm gì được, anh ấy về quê rồi, ngay cả điện thoại cũng không mang theo."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!