Phòng tập của anh cũng ở khu VIP. Khi anh băng qua hành lang, đột nhiên nghe thấy trong căn phòng sau cánh cửa bằng gỗ lim khép hờ này vang lên giọng nói của Tưởng Lệnh Thần: "Đừng có sa sầm nét mặt như vậy, cười với anh đây một cái coi." Thời Chung không khỏi dừng bước.
Sau đó, đạp lại anh chính là một tiếng "rầm", giống như có thứ gì đó bị đập mạnh xuống sàn.
Tưởng Lệnh Thần hiện ra sau khe hở của cánh cửa, Thời Chung có thể nhìn thấy anh ta bị một cô gái chĩa kiếm vào cổ họng, không thể nhúc nhích. Cô gái kia đưa lưng về phía cửa, từ góc nhìn của Thời Chung, chỉ có thể thấy một nửa bóng lưng của cô ấy.
Lần này, Tưởng công tử ngã thật thảm. Ai bảo anh ta đổi khẩu vị, đi nuôi một con chim hoàng yến tính tình nóng nảy làm chi. Thời Chung lặng lẽ cười lạnh một cái, đang định đi tiếp thì lại bị câu nói tiếp theo của Tưởng Lệnh Thần khiến cho đóng đinh tại chỗ.
"Bác sĩ Nhậm, lợi hại lắm! Thế mà dám nói mình không biết đánh?"
Chân của Thời Chung bỗng khựng lại trong vài giây.
Cô đánh cho Tưởng Lệnh Thần thê thảm như vậy, với tính cách của Tưởng Lệnh Thần, chắc chắn cô sẽ không có kết cục tốt. Thời Chung do dự một lát, cuối cùng vẫn không yên tâm về cô nên chuyển hướng, đi về phía cánh cửa bằng gỗ lim kia, nắm lấy tay nắm cửa, định đẩy cửa bước vào.
Nhưng đúng lúc ấy, Thời Chung nghe Nhậm Tư Đồ nói: "Tôi thực sự không biết kiếm đạo, nhưng Thịnh Gia Ngôn chơi đấu kiếm nên tôi học với anh ấy. Mấy chiêu vừa rồi thường được dùng trong đấu kiếm."
Thịnh Gia Ngôn, Thịnh Gia Ngôn, Thịnh Gia Ngôn… Trong thế giới của cô, ngoại trừ Thịnh Gia Ngôn ra thì còn thứ gì khác không?
Nếu đã thế, anh còn lo cho sự sống chết của cô làm gì. Thời Chung gần như là lập tức thả tay nắm cửa ra, giận tái mặt, định bước nhanh khỏi đó.
Nhưng ngay sau đó, cô lại bị Tưởng Lệnh Thần túm lấy quật ngã xuống sàn. Bên tai Thời Chung vang lên một tiếng "rầm" cùng với tiếng rên rỉ vì đau của cô. Thời Chung lập tức quên ngay một giây trước thôi mình còn tức giận muốn bỏ đi, quay đầu lại, đẩy cửa bước vào, cứ mang giày mà bước vào phòng tập.
Tưởng Lệnh Thần vừa ngước lên là nhìn thấy vị khách không mời mà đến này.
Câu nói tiếp theo của Tưởng Lệnh Thần nghe như đang trêu chọc Nhậm Tư Đồ nhưng thực tế lại đang chế giễu anh: "Cho dù đúng như cô nói, cô và Thời Chung đã chia tay nhưng nếu anh ta nghe thấy cô vừa mở miệng ra là nhắc tới Thịnh Gia Ngôn thì có lẽ vẫn sẽ rất tức giận."
Về Thịnh Gia Ngôn, nếu giận thì Thời Chung đã sớm giận rồi. Bây giờ thức càng chướng mắt hơn chính là bàn tay đang giữ chặt eo cô của Tưởng Lệnh Thần. Và khiến anh tức giận hơn nữa chính là Tưởng Lệnh Thần muốn nắm tay cô, kéo cô đứng dậy.
Thời Chung nhặt thanh kiếm trúc bị quăng ra từ tay cô, đang nằm trước mặt mình lên, đi qua đó, dùng nó để chặn trán Tưởng Lệnh Thần lại. "Không được chạm vào cô ấy."
Bàn tay cầm kiếm của Thời Chung chứa đầy sức mạnh, rõ ràng là đang cảnh cáo Tưởng Lệnh Thần, nếu không chịu hợp tác thì hậu quả tự gánh lấy.
Tưởng Lệnh Thần bị anh ép phải từ từ đứng thẳng dậy.
Dường như anh ta không hề bất ngờ khi Thời Chung xuất hiện ở đây, vẫn cứ nhìn Thời Chung bằng ánh mắt không hề kiêng dè. "Thật là trùng hợp, Giám đốc Thời. Không ngờ lại gặp được anh ở đây."
Nhậm Tư Đồ cố kìm nén sự kinh ngạc, cô nhân cơ hội ấy để đứng dậy, còn chưa kịp quan tâm đến bả vai bị ngã đau của mình thì đã bị Thời Chung kéo ra sau lưng anh.
Tay Thời Chung vẫn nắm chặt cánh tay Nhậm Tư Đồ rồi lạnh lùng nói với Tưởng Lệnh Thần: "Ồ, thật thế sao? Nhưng chính mắt tôi nhìn thấy người của anh chờ ở cửa, tôi vừa bước vào là lập tức thông báo với anh ngay mà."
Đúng là vạch trần ngay tại chỗ, không nể nang mặt mũi gì.
Thời Chung vốn cũng không dám chắc chắn những người truyền tin ở ngoài cửa có phải là đám lâu la luôn đi theo sau Tưởng Lệnh Thần hay không, nhưng rõ ràng những chuyện xảy ra sau đó chính là chuẩn bị cho anh.
Tưởng Lệnh Thần làm thế, đơn giản chỉ là vì ghét nên chọc phá anh hay còn có ý đồ gì khác, Thời Chung tạm thời không biết. Lời nói dối bị vạch trần ngay tại chỗ, Tưởng Lệnh Thần vẫn không hề thấy ngượng ngùng xấu hổ mà còn thừa cơ hỏi anh: "Giám đốc Thời, bạn gái của anh vì Thịnh Gia Ngôn mà chạy tới cầu xin tôi, anh nói xem tôi có nên nhận lời cô ta hay không?"
"Bạn gái cũ." Thời Chung lạnh lùng đính chính.
Mặt Nhậm Tư Đồ lập tức cứng đờ.
Tưởng Lệnh Thần nhìn bàn tay lúc nãy kéo Nhậm Tư Đồ ra sau lưng mình, đến giờ còn đặt trên cánh tay cô chưa kịp rút về của Thời Chung bằng ánh mắt đầy ẩn ý, sau đó nhanh chóng nhìn Thời Chung, giả vờ ngạc nhiên. "Ồ, chia tay thật rồi sao? Lẽ nào là vì Thịnh Gia Ngôn?"
Sự im lặng của Thời Chung giống như là ngầm thừa nhận.
Trong mỗi câu nói của Tưởng Lệnh Thần đều mang theo sự châm chọc khiến Nhậm Tư Đồ đứng ngồi không yên. Còn cái gã Thời Chung này nữa, nếu cứ mở miệng ra là "bạn gái cũ" thì còn cẩn thận kéo cô về phía sau để che chở làm gì? Nhậm Tư Đồ không kìm được nữa, hất tay Thời Chung ra, từ sau lưng anh bước tới, xem nhẹ nụ cười không có ý tốt trên môi Tưởng Lệnh Thần. "Nếu anh Tưởng không thật lòng thương lượng với tôi thì tôi không quấy rầy nữa, tạm biệt."
Nhậm Tư Đồ nói xong, liền quay người định bỏ đi.
Tưởng Lệnh Thần ở phía sau cười trên nỗi đau của người khác. "Cô bước thêm một bước thì thỏa thuận tôi đề nghị lúc nãy sẽ bị hủy bỏ, lần sau nếu cô còn muốn chạy đến cầu xin tôi tha cho Thịnh Gia Ngôn, tôi sẽ không gặp cô nữa đâu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!