Mặc dù Nhậm Tư Đồ cảm thấy sự giải thích của mình không có vấn đề gì nhưng vẫn thấy sợ cách phản ứng này của anh. Bộ dạng của anh đâu phải "tạm biệt", rõ ràng là đang nói "không gặp lại nữa".
Nhậm Tư Đồ vô thức đưa tay kéo cánh tay anh lại. "Anh nghe em nói trước đã…"
Thời Chung gạt tay cô ra. "Xuống xe."
Nhậm Tư Đồ không thể làm được chuyện mặt dày mày dạn. Anh cứ dùng gương mặt lạnh lùng để quay về phía cô nên cô đành cắn răng, mở cửa xe và bước xuống theo yêu cầu của anh.
Sau khi cô xuống xe, đóng cửa lại, Thời Chung lập tức khởi động xe, không hề có một giây do dự. Động cơ nổ máy, chiếc xe tuyệt tình lao vút đi trước mặt Nhậm Tư Đồ.
Thời Chung nhìn qua kính chiếu hậu thấy bóng của cô càng lúc càng nhỏ, mãi đến khi không nhìn thấy nữa, chân ga anh đang giẫm không hề có ý nhả ra mà ngược lại càng nhấn xuống, xe lao đi càng lúc càng nhanh.
Điện thoại di động của anh rung lên, là quản lý của cửa hàng trang sức gọi đến. "Anh Thời, khi nào thì anh và vị hôn thê sẽ đến? Chúng tôi đã mang mấy kiểu dáng mà anh thích từ tổng công ty xuống rồi. Một tiếng đồng hồ nữa chúng tôi sẽ đóng cửa, vậy có cần tôi kéo dài thời gian mở cửa cho anh không?"
Vị hôn thê? Bây giờ nghe được từ này thì anh chỉ cảm thấy thật tức cười… "Không cần đâu."
Giọng nói lạnh nhạt của anh vẫn không khiến người quản lý kia mất đi sự ân cần. "Được rồi, vậy tôi sẽ nhờ bảo an mang chúng về tổng công ty trước, đợi khi nào anh và vị hôn thê có thời gian…"
"Không cần, tôi không kết hôn nữa."
Thời Chung nói xong thì cúp máy rồi quăng điện thoại sang một bên, tiếp tục lái xe. Từ đầu tới cuối, vẻ mặt anh không hề thay đổi, chỉ cực kỳ lạnh lẽo.
Phía Nhậm Tư Đồ cũng không tốt hơn là bao.
Cô đứng ngẩn ngơ bên đường rất lâu, càng nghĩ càng thấy tức giận. Không ngờ anh thực sự ném cô lại bên đường một mình bỏ đi mất.
Nhưng nghĩ lại thì cũng cảm thấy mình đuối lý. Chuyện dây dưa không rõ giữa cô và Thịnh Gia Ngôn đã khiến cho Thời Chung tức giận. Nhưng mọi chuyện trở nên thế này, cô phải làm sao đây?
Cô gọi cho Thời Chung thì được báo là máy bận, không biết anh đang bận nghe điện thoại thật hay là không muốn nghe cô giải thích nên tắt cuộc gọi của cô.
Nhìn đồng hồ hiển thị trên màn hình, cuối cùng Nhậm Tư Đồ cảm thấy nhụt chí, đành bắt xe tới trường mẫu giáo để đón Tầm Tầm tan học.
Có lẽ bởi trong tiềm thức của cô luôn cảm thấy mình và Thời Chung còn có cơ hội… Cãi nhau thôi mà, có cãi nhau thì sẽ có làm hòa. Cho nên cô biểu hiện như thường ngày, đón Tầm Tầm tan học, Tầm Tầm cũng không phát hiện có gì khác thường.
Ngay cả khi Tôn Dao gọi lại cho cô với giọng ngái ngủ: "Tìm mình có chuyện gì gấp mà cứ không ngừng gọi điện thoại thế… Mình vừa thức dậy" thì cô vẫn có thể trả lời một cách trấn tĩnh: "Từ Kính Nam muốn giành quyền giám hộ Tầm Tầm với chúng ta, luật sư cũng tìm xong rồi, hôm nay còn chạy tới phòng khám của mình để hạ chiến thư."
Dường như Nhậm Tư Đồ còn có thể nghe thấy tiếng Tôn Dao giật mình thảng thốt trong điện thoại: "Bây giờ mình sẽ đặt vé về ngay…"
Một khi Tôn Dao đã sốt ruột thì sẽ lập tức quýnh lên, Nhậm Tư Đồ cố hết sức vạch đường đi nước bước cho cô, để cô khỏi bị rối trí. "Nhìn tình thế thì có vẻ như anh ta đã hạ quyết tâm, nhưng biết đâu được. Dù sao thì chuyện của Tầm Tầm có dính dáng đến quá nhiều việc không mấy lỗi lạc của nhà họ Từ, có lẽ nhà họ Từ cũng không muốn làm to chuyện. Mình sẽ tìm luật sư để hỏi một chút, nhưng sau khi về nước, cậu cứ đi tìm Từ Kính Nam để nói chuyện, tạm thời đừng nhắc tới luật sư, xem xem có cơ hội xoay chuyển tình thế không, sau đó chúng ta hãy tính tiếp."
Từ Kính Nam rất quan tâm tới Tôn Dao… Theo ý của Nhậm Tư Đồ, chỉ cần còn quan tâm thì còn có cơ hội xoay chuyển.
Từ chuyện đó suy ra, chỉ cần cô và Thời Chung còn quan tâm tới nhau thì cô vẫn còn cơ hội.
Cho nên cả đêm, Nhậm Tư Đồ đều vô thức đợi điện thoại hoặc chuông cửa reo lên. Điện thoại của cô reo lên thật, nhưng lại không phải Thời Chung gọi tới…
Mà là luật sư do bạn cô giới thiệu gọi tới.
Trên đường đón Tầm Tầm tan học, cô đã nhờ bạn liên lạc với luật sư giúp cô. Nếu chuyện này xảy ra sớm hơn, cô có thể tìm Thịnh Gia Ngôn để nhờ giúp đỡ nhưng bây giờ, Thịnh Gia Ngôn còn đang có rắc rối của riêng mình, cô và Thời Chung lại vì Thịnh Gia Ngôn mà cãi nhau dữ dội nên Nhậm Tư Đồ thà rằng bỏ gần nhờ xa chứ không dám tìm Thịnh Gia Ngôn.
Trong điện thoại, Nhậm Tư Đồ chỉ nói sơ qua tình hình. Dù sao thì thân phận của Tầm Tầm quá đặc biệt, Nhậm Tư Đồ không dám nói với người ngoài. Phần lớn là cô im lặng nghe luật sư giảng giải vài việc có liên quan hoặc là vài vụ án tương tự.
Thời gian trôi qua rất nhanh, sau khi cúp máy, Nhậm Tư Đồ nhìn đồng hồ thì đã hơn mười một giờ đêm. Từ lúc Thời Chung phóng xe bỏ đi đến lúc này đã bao nhiêu tiếng, Nhậm Tư Đồ không dám tính, bởi vì cứ thêm một tiếng đồng hồ, cô lại cảm thấy phiền não hơn một chút.
Vào những ngày đi làm, Nhậm Tư Đồ có nguyên tắc không uống rượu hoặc là chỉ uống một ly nhỏ nhưng hôm nay lại không khống chế được mình mà làm trái nguyên tắc, uống hết ly này đến ly khác.
Hai chai rượu vang mà Thời Chung mang tới cho cô lần trước đã bị cô uống sạch trong nháy mắt, nhưng khi Nhậm Tư Đồ nhìn đồng hồ thì vẫn chưa tới mười hai giờ đêm.
Nhậm Tư Đồ cảm thấy mình càng uống thì càng tỉnh táo, cô gần như có thể nhìn rõ từng cái nhích mình của kim đồng hồ. "Tích tắc, tích tắc" chậm rãi, mỗi lần nó chạy được một vòng thì cô thấy dài như cả một thế kỷ. Nhậm Tư Đồ chỉ có thể than thở một câu thời gian trôi quá chậm, rồi tiếp tục uống rượu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!