Chương 3: Người nửa quen nửa lạ

Sau khi ra khỏi nhà hàng, Nhậm Tư Đồ chạy thẳng đến nhà của bệnh nhân. Chị ta đã uống thuốc và đi ngủ, chỉ còn lại mẹ chị ta tiếp đón Nhậm Tư Đồ. Đó là một bà lão đầu tóc hoa râm, nhưng trong bức ảnh chụp cả gia đình hồi đầu năm trông bà ấy hết sức trẻ trung, vui vẻ và phấn chấn. Xem ra chỉ trong một thời gian ngắn chưa tới một năm, bà ấy đã hao gầy đi rất nhiều vì bệnh tình của con gái mình.

Bà lão đưa cho Nhậm Tư Đồ một lọ Paroxetine, cô nhận ra đó chính là loại thuốc mà mình đã kê đơn cho bệnh nhân này. Cô mở nắp ra xem, mới phát hiện thuốc bên trong đã bị tráo đổi. Bà lão tự trách mình: "Bác sĩ Nhậm, chuyện này đều tại tôi cả, tôi không phát hiện ra nó lén đổi thuốc kịp thời nên bây giờ mọi chuyện mới trở nên thế này..."

Bà lão khóc đến cạn nước mắt, Nhậm Tư Đồ nhìn cảnh này, cảm thấy rất đau lòng.

Mãi đến khi về tới trước cửa nhà Thịnh Gia Ngôn, trong đầu Nhậm Tư Đồ vẫn còn hiện rõ dáng vẻ tiều tụy cùng những nếp nhăn hằn trên gương mặt bà lão. Cô vỗ vỗ hai má mình, cố xua những hình ảnh ấy ra khỏi đầu, sau đó mới ấn chuông cửa.

Chỉ một lát sau Thịnh Gia Ngôn ra mở cửa.

Anh mặc một chiếc áo len cổ tròn rộng rãi màu xám đậm, bên trong là một chiếc áo thun màu trắng, kết hợp với chiếc quần dài màu đen, đi chân trần, mái tóc hơi rối, trông hết sức tự nhiên và thoải mái.

Khoảnh khắc trông thấy Thịnh Gia Ngôn, Nhậm Tư Đồ rất muốn cứ thế nhào đến trước mặt anh, cúi đầu là có thể gối lên bờ vai vững chãi này, cho dù chỉ nhận được sự an ủi bằng cách thức im lặng của anh cũng được... Nhưng mong ước ấy chỉ thoáng lướt qua trong một giây liền bị Nhậm Tư Đồ gạt phăng đi. Cô cụp đôi hàng mi xuống, khi ngước mắt lên cảm xúc ấy đã không còn nữa.

Cô cởi đôi giày cao gót ra, lướt qua bên cạnh Thịnh Gia Ngôn, đi thẳng vào trong nhà, vừa đi vừa thuận miệng hỏi: "Tầm Tầm đâu?"

Thật ra không cần Thịnh Gia Ngôn trả lời thì Nhậm Tư Đồ cũng đã nhìn thấy Tầm Tầm đang ngồi trên sofa trong phòng khách.

Tầm Tầm ôm trước ngực một hộp cánh gà chiên, vừa gặm cánh gà vừa chăm chú xem ti vi. Trên ti vi đang chiếu bộ phim hoạt hình Cậu bé bút chì, Nhậm Tư Đồ vừa thấy cậu bé đang cởi truồng nhảy múa thì lại đau đầu, lập tức quay lại nhìn về phía Thịnh Gia Ngôn đang ở phía sau mình. "Sao anh lại cho nó xem loại phim hoạt hình sexy thế này?"

Thịnh Gia Ngôn cảm thấy chuyện này chẳng có gì to tát nên lơ đãng nói: "Là nó muốn xem, anh chỉ tôn trọng ý kiến của đương sự mà thôi."

"Ăn cơm xong còn gọi điện đặt mua cánh gà chiên cũng là ý kiến của đương sự sao?"

Thịnh Gia Ngôn nhún vai, coi như câu trả lời.

Có lẽ đây chính là sự khác nhau cơ bản nhất trong cách giáo dục trẻ nhỏ giữa nam giới và phụ nữ. Anh đã đóng vai thiên thần trước mặt Tầm Tầm thì Nhậm Tư Đồ đành phải đóng vai ác quỷ. Cô đến trước mặt cậu bạn Tầm Tầm đang xem ti vi một cách say sưa kia, đứng chặn giữa thằng nhóc và chiếc ti vi.

Tầm Tầm đột nhiên bị quấy rầy, đang muốn nhăn mặt thể hiện sự bực bội nhưng nhận ra người đang cản tầm nhìn của mình không phải ai khác mà chính là Nhậm Tư Đồ thì lập tức nở một nụ cười nịnh nọt. Tầm Tầm biết Nhậm Tư Đồ không thích cậu bé ăn thức ăn nhanh nên liền ngoan ngoãn đặt hộp cánh gà chiên xuống sofa, không quên len lén mút nước dầu còn dính lại trên những ngón tay.

Nhậm Tư Đồ đang định lấy điều khiển ti vi từ tay Tầm Tầm lại bị cậu bé nhanh tay lẹ mắt tránh được. "Cho con xem thêm một tập, một tập nữa thôi mà…"

Không biết thằng nhóc này học từ đâu ánh mắt bỗng rưng rưng, tỏ vẻ đáng thương. Khi ngẩng lên nhìn Nhậm Tư Đồ, thậm chí hai tay nó còn chắp lại như van lạy, lúc nói lại cố ý kéo dài những âm cuối, khiến người nghe buộc phải mềm lòng.

Trong lúc Nhậm Tư Đồ đang do dự không biết có nên tha cho nó lần này hay không thì Tầm Tầm đã tươi cười hớn hở nhích dần cái mông sang đầu bên kia sofa, như thế sẽ không bị cô chắn mất tivi nữa.

Nhậm Tư Đồ thở dài, đành mặc kệ thằng nhóc vậy. Ngay lúc cô đang chuẩn bị tịch thu hộp cánh gà chiên thì bên cạnh bỗng có một bàn tay vươn tới, cầm lấy cái hộp trước cô. Cô quay lại thì thấy đó chính là Thịnh Gia Ngôn.

Thịnh Gia Ngôn ôm hộp cánh gà chiên, ngồi xuống cạnh Tầm Tầm. Cánh tay anh khẽ vươn ra, bắt lấy cổ tay của Nhậm Tư Đồ, sau đó kéo cô ngồi xuống sofa với họ.

Thịnh Gia Ngôn vừa ăn cánh gà vừa xem phim hoạt hình, ánh mắt chăm chú giống hệt Tầm Tầm, nhưng lại lên tiếng nói với cô: "Em nhìn mình xem, còn không có nguyên tắc hơn cả anh. Nó vừa giả vờ đáng thương một chút là em đã chịu thua."

Giọng của anh còn mang theo vẻ vui đùa, Nhậm Tư Đồ không biết nên phản bác như thế nào. Hay nói đúng hơn, cô đã bị một chuyện khác làm di dời sự chú ý, quên cả phản bác…

Rốt cuộc là mùi hương nhẹ nhàng, tươi mát của Thịnh Gia Ngôn hay bàn tay nắm lấy cổ tay cô rồi quên lấy về của anh đã cướp mất sự chú ý của cô? Nhậm Tư Đồ hoàn toàn không phân biệt được nữa.

Sau khi xem thêm một tập, cuối cùng Tầm Tầm cũng chịu theo Nhậm Tư Đồ về nhà trong sự thoả mãn.

Nhậm Tư Đồ lái xe. Tầm Tầm đã quá quen thuộc với mọi thứ trong xe nên không cần người lớn giúp đỡ, cậu nhóc cũng có thể chỉnh được radio. Tầm Tầm vặn âm lượng lớn hơn, một bản tình ca như oán như hờn nhẹ nhàng vang lên.

Đây là một bản tình ca kể về tình yêu đơn phương, Nhậm Tư Đồ chưa nghe đến ba câu là đã chuyển sang kênh khác. Tầm Tầm không cảm thấy hành vi này của cô có gì khác thường, bởi nó đã phát hiện ra thứ làm mình hứng thú…

"Có phải tối nay mẹ đi hẹn hò không?"

Tầm Tầm đột nhiên hỏi như vậy khiến Nhậm Tư Đồ ngẩn người ra. May mà lúc này gặp đèn đỏ, Nhậm Tư Đồ dừng xe lại, quay qua nhìn cậu bé: "Sao con lại hỏi vậy?"

Tầm Tầm im lặng, chỉ nhìn vào mắt cô rồi mỉm cười, như thể đang nói: "Bị con bắt được rồi nhé…" Sau đó, thân hình bé bỏng kia nhoài về phía khe hở giữa ghế phụ nó đang ngồi và ghế lái của cô, trong nháy mắt đã lấy được chiếc áo vest đặt ở băng ghế sau.

"Đây là áo của đàn ông mà." Tầm Tầm nói chắc như đinh đóng cột.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!