Mãi đến lúc ấy, Nhậm Tư Đồ mới đuổi kịp Thời Chung, cuống quýt hỏi: "Sao anh lại đến đây?"
Không biết là do cố ý hay không nghe rõ cô hỏi gì mà Thời Chung đáp lại chẳng ăn nhập gì, chỉ hất cằm chỉ về phía Mạc Nhất Minh đang ôm cột điện nôn ọe. "Em đưa đồng nghiệp của em về đi, còn anh đưa người tình trong mộng của em về."
Nhậm Tư Đồ định lên tiếng phản bác cách nói "người tình trong mộng" nhưng nghĩ đi nghĩ lại đành im lặng, chỉ kéo lấy cánh tay Thời Chung không chịu buông. Trông bộ dạng của anh đáng sợ thế kia, anh dám để anh đưa Thịnh Gia Ngôn về nhà.
Thời Chung chỉ nhìn một cái là lập tức hiểu được cô đang nghĩ gì. "Lẽ nào em sợ anh quẳng anh ta xuống biển cho cá mập ăn?"
… Được rồi, Thời Chung thừa nhận mình từng có ý nghĩ này.
Cuối cùng, Nhậm Tư Đồ đành phải trơ mắt nhìn Thời Chung lái xe rời khỏi đó. Mãi đến khi hai ánh đèn sau của xe biến mất ở phía xa, Nhậm Tư Đồ mới chấp nhận số phận, đi đến bên cạnh Mạc Nhất Minh, dìu anh ta lên xe của mình.
Thật ra trong lòng Nhậm Tư Đồ hiểu rất rõ, nếu đổi lại là người đàn ông khác, nhìn bạn gái mình vội vàng chạy tới lo cho người khác, chắc là đã phẫn nộ tới mức khoanh tay mặc kệ rồi. Nhưng Thời Chung thì khác, tuy tức giận nhưng anh vẫn vội chạy tới giúp cô, dù không cam tâm tình nguyện. Nhậm Tư Đồ lái xe, trong lòng bỗng có một giọng nói vang lên khe khẽ: Có lẽ là với Thời Chung, cô thực sự rất quan trọng.
Nhưng tại sao Thời Chung lại có mắt không tròng mà đi thích cô nhỉ? Nhậm Tư Đồ nghĩ ngợi một lát rồi bật cười. Cô nhìn nụ cười của mình trong kính chiếu hậu, ngay cả cô cũng không biết trong nụ cười của mình chất chứa cảm xúc gì: áy náy, khó hiểu, vui mừng, hay là đủ cả. Thảo nào mà Mạc Nhất Minh ở băng ghế sau, sau khi cố nén cơn buồn nôn và mở mắt ra, thấy nụ cười ấy của cô thì liền nhìn cô giống như nhìn người ngoài hành tinh.
Nhưng tình hình bên phía Thời Chung và Thịnh Gia Ngôn lại không được êm ái như phía Nhậm Tư Đồ và Mạc Nhất Minh.
Tuy Thịnh Gia Ngôn đã uống say bí tỉ, nằm im trên băng ghế sau nhưng Thời Chung vẫn cảm thấy ngay cả việc tên họ Thịnh kia hít thở thôi cũng đã làm phiền tới anh, khiến anh cảm thấy bực bội. Anh đã cai thuốc từ lâu nên bây giờ trên xe hoàn toàn không thể tìm thấy một điếu thuốc, vì thế càng cáu kỉnh.
Bởi vậy, Thời Chung không để ý rằng đèn xanh ở ngã tư phía trước đã nhấp nháy báo hiệu. Khi phát hiện ra thì đèn xanh đã chuyển sang màu vàng nên anh vội vã phanh gấp lại. Sau đó, anh nghe thấy đằng sau vang lên một tiếng "bịch". Quay đầu nhìn thì thấy nửa thân người của Thịnh Gia Ngôn đã nhào xuống ghế.
Thấy Thịnh Gia Ngôn từ từ tỉnh lại giữa cơn say, khẽ nhăn mặt, gắng sức chống hai tay, muốn dồn hết sức để ngồi lại lên ghế thì Thời Chung nhắm chuẩn thời gian, giẫm mạnh chân ga một cái, sau đó lại phanh gấp. Tiếp theo đó, tiếng "bịch" phát ra từ đằng sau còn to hơn lúc nãy, Thịnh Gia Ngôn không chỉ không thể ngồi lên ghế mà ngược lại, đầu đập mạnh vào lưng ghế dựa đằng trước. Thịnh Gia Ngôn bị đụng mạnh nên không kìm được mà rên rỉ một tiếng.
Thời Chung
- người cả đêm không thấy nụ cười kia
- cuối cùng cũng nhếch môi cười khẽ một tiếng.
Hô hô, thù này đã được báo.
Thịnh Gia Ngôn láng máng cảm giác mình được người nào đó đỡ xuống xe, sau đó thì đi đến đâu đụng đến đó. Khi xuống xe, đầu đụng trúng khung cửa xe. Khi lên cầu thang, xương ống quyển va vào mép bậc thang. Trên đường đi đến thang máy, anh đụng trúng cây cột trong đại sảnh, va vào mấy bồn hoa xếp thành hình chữ "chúc mừng năm mới" còn chưa kịp thu dọn. Sau đó, trán của anh lại đập vào cánh cửa thang máy lạnh lẽo.
Khi vào thang máy thì càng thê thảm hơn, bị ném thẳng vào một góc, mặc cho cơ thể trượt dài xuống dọc theo vách tường, ngồi phịch xuống đất.
Rốt cuộc là ai mà thô lỗ như vậy? Nhưng đáng tiếc, Thịnh Gia Ngôn vốn đã say bét nhè, bây giờ lại bị đụng cho choáng váng nữa thì không còn sức đâu mà mở mắt ra, cuối cùng bị người ta ném lên giường một cách thô lỗ.
Anh nằm trên giường nhưng không thoải mái chút nào. Cà vạt và áo sơ mi của anh đều được thắt chặt, cứ thít lấy cổ họng. Hít thở khó khăn khiến cho Thịnh Gia Ngôn đưa tay kéo rộng cà vạt theo bản năng, định cởi thêm nút áo nhưng tay chân không còn sức, không cách nào làm được.
Thời Chung đứng bên cạnh, nhìn anh với gương mặt không cảm xúc. Không biết tại sao trong đầu lại bất giác hiện lên một tin tức xã hội đã đọc được từ rất lâu: Một gã xui xẻo nào đó bị sặc do nôn mửa mà chết…
Nhưng ngay sau đó, vẻ mặt nặng nề của cô phát thanh viên kia lại biến thành vẻ mặt lo lắng của Nhậm Tư Đồ khi cô kéo anh lại, sợ anh ném Thịnh Gia Ngôn xuống biển làm mồi cho cá mập. Nghĩ tới đây, Thời Chung không kìm được nhíu chặt mày lại rồi bước tới trước vài bước, kéo cà vạt của Thịnh Gia Ngôn ra, rồi cởi hai khuy áo phía trên giúp anh ta.
Nhưng không ngờ gã họ Thịnh này lại được voi đòi tiên, mắt không chịu mở mà chỉ mở miệng: "Nước…"
Thời Chung do dự một lát, cuối cùng định đi ra ngoài rót cho anh ta một ly nước, nhưng vừa đi được vài bước thì lại nghe Thịnh Gia Ngôn thì thào: "Tư Đồ…"
Có lẽ mỗi lần gã họ Thịnh này uống say đều là do Nhậm Tư Đồ chăm sóc, vì thế cứ thấy khó chịu hay khát nước là anh ta lại gọi tên cô theo bản năng.
Hai chữ Tư Đồ được gọi một cách rất chân tình nhưng đối với một người đang phừng phừng lửa giận mà nói, đó chính là đổ thêm dầu vào lửa. Nhưng Thời Chung không vội dập tắt ngọn lửa ghen tuông hay đố kỵ trong lòng mình mà chỉ từ từ đỡ Thịnh Gia Ngôn vào trong phòng tắm, bước vào bồn tắm.
Chẳng phải muốn uống nước sao? Mở vòi sen ra, cho anh ta uống đủ.
Cuối cùng, Thịnh Gia Ngôn bị nước lạnh căm căm khiến cho bừng tỉnh, đưa tay chặn nước từ vòi sen lại nhưng chỉ phí công giãy giụa, quờ quạng… Tay Thời Chung cứ như cái gọng sắt, giữ chặt sau gáy anh. Mãi đến khi Thịnh Gia Ngôn ướt sũng cả người, Thời Chung mới thả anh ra.
Thịnh Gia Ngôn vuốt nước trên mặt mình.
Xoay người ngồi phịch xuống đất, ngước mắt lên liền đối diện với ánh mắt từ trên cao nhìn xuống của Thời Chung.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!