Cô nghĩ ngợi một lát rồi thầm nghiến răng, cầu nguyện rằng cái chiêu mà Tầm Tầm thường dùng với cô cũng có tác dụng với Thời Chung. "Đừng giận nữa mà!"
Nhậm Tư Đồ ôm lấy cánh tay anh, mặt mày trông hết sức ngoan hiền, ngước mắt nhìn anh tỏ vẻ dè dặt.
Tầm Tầm chuyên dùng chiêu giả vờ tội nghiệp này để đối phó với cô, thế mà lần nào cũng hiệu nghiệm. Khi đối mặt với dáng điệu nhõng nhẽo của Tầm Tầm, dường như phản ứng của cô cũng giống như phản ứng của Thời Chung lúc này.
Đầu tiên là cánh tay hơi sựng lại… Cô đã cảm nhận được cánh tay đang bị cô ôm hơi sựng lại.
Sau đó cúi đầu nhìn Tầm Tầm với vẻ hết cách… Anh cũng cúi đầu nhìn cô, chỉ có điều cô không đọc được cảm xúc trên đó.
Sau đó nữa thì nở nụ cười bất đắc dĩ… Thời Chung nhíu mày nhìn cô một lát, bỗng nhiên bật cười. Gương mặt vốn không chút biểu cảm kia dần trở nên ôn hòa, giống như một tảng băng tan.
Nhậm Tư Đồ thầm thở phào một hơi.
Nhưng chưa đầy nửa giây sau, anh lại sa sầm nét mặt, gạt bàn tay đang ôm tay mình ra. "Đừng tưởng nói vài câu nhõng nhẽo thì anh sẽ hết cách với em."
Bộ dạng của anh bây giờ, chẳng phải là đã hết cách với cô rồi sao?
Nhưng Nhậm Tư Đồ cũng không vội, cô nhẹ nhàng bước tới một bước, hơi nhón chân lên, dùng chóp mũi cọ vào mũi anh, sau đó hôn nhẹ lên môi anh. "Hết giận rồi chứ?"
Nét mặt anh vẫn sa sầm như cũ.
Nhậm Tư Đồ không nản lòng. Thật ra cô định hôn lên giữa hai chân mày anh, nhưng đáng tiếc cô mang dép lê, vóc người anh quá cao, lại đứng thẳng nên Nhậm Tư Đồ không hôn tới được, đành phải đổi lại thành hôn lên cằm anh.
Anh vẫn chưa tỏ thái độ gì.
Lần tức giận này lâu thật đấy… Nhậm Tư Đồ thầm oán thán nhưng ngoài mặt vẫn tỏ vẻ ngoan hiền, hôn lên yết hầu của anh.
Dưới làn môi của cô, yết hầu của anh trượt lên trượt xuống một chút.
Cuối cùng thì cũng động lòng rồi… Nhưng Nhậm Tư Đồ còn chưa kịp bật cười thì cằm đã bị anh nâng lên, mắt nhìn thẳng vào mắt anh.
Thời Chung nhìn ánh mắt đắc ý của cô, hỏi: "Em có biết mình đang làm gì không?"
Rõ ràng ánh mắt của cô đang nói với anh rằng: Em đang nhóm lửa… nhưng ngoài miệng lại giả vờ vô tội. "Em không biết…"
"Được lắm, anh đã nóng lên rồi."
Bị cô khiến cho bỏng cháy…
Thời Chung lạnh lùng thốt ra câu này, sau đó lập tức bế thốc cô lên, nháy mắt đã ném cô lên giường.
Nhậm Tư Đồ không kịp ngăn cản anh, bởi vì hai tay cô đã đưa lên bịt miệng của mình lại trước.
Đúng là cô đã thành công ngăn lại tiếng hét sắp bật ra của mình. Nhưng những lời cảnh cáo sau đó của cô cũng chỉ có thể nói qua kẽ tay, hoàn toàn không có sức uy hiếp. "Cô Trần nghe thấy bây giờ…"
Ngay sau đó, bàn tay đang bịt miệng lại kia cũng bị anh kéo xuống, Thời Chung vừa hôn cô thật nồng nhiệt vừa nói: "Yên tâm đi, phòng của anh cách âm rất tốt…"
Cách âm hiệu quả thì có tác dụng gì chứ?
Vấn đề là Nhậm Tư Đồ không qua được chướng ngại tâm lý của mình, một hồi lại hỏi phòng của cô Trần có xa không, lúc sau lại đòi anh đi xác nhận cửa phòng đã được đóng kĩ chưa, suýt nữa thì Thời Chung bị cô khiến cho không còn hứng thú nữa. Nhưng không sao cả, khi tay của anh lần vào trong áo len của cô, hứng thú liền tăng vọt lên ngay.
Anh hôn lên đôi môi còn đang định hỏi lung tung của cô, hôn lên đôi má đỏ hồng, sau đó mới trả lời: "Cô Trần chưa từng thấy cô gái nào ngủ lại đây nên còn tưởng là anh có vấn đề về giới tính, em cứ coi như làm phước, rửa oan giùm anh đi."
Nhưng Nhậm Tư Đồ còn chưa đồng ý rửa sạch oan khuất giúp anh thì anh đã thể hiện sự bá đạo của mình.
Thời Chung vốn đã hơi bất mãn với sự kháng cự của cô, thế mà đúng lúc này, không biết thứ gì đó đột nhiên rung lên, tiếng "rè rè" đó cứ quanh quẩn bên tai, càng nghe càng khiến người ta bực bội.
Còn cô gái bên cạnh nghe tiếng rung thì lập tức tỉnh táo trở lại, đưa tay định với lấy cái ví đang gác trên đầu giường.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!