Nếu chỉ không tập trung tinh thần ăn cơm thì không nói. Sau khi ăn xong, Thời Chung đưa cô về, khó khăn lắm mới đợi được lúc Tầm Tầm về phòng làm bài tập về nhà, cuối cùng thì anh mới có thể ở trong phòng khách hôn cô mà không phải e dè. Thế mà cô chỉ hôn đáp lại anh một cái lấy lệ, sau đó không biết hồn vía lại bay đi đâu mất.
Thời Chung cảm thấy tẻ nhạt nên buông cô ra, ngắt mũi cô một cái với vẻ oán trách. "Em không thể chuyên tâm một chút sao?"
Lúc này, Nhậm Tư Đồ đang ngồi trong lòng anh, còn anh thì ngồi trên sofa. Bởi khoảng cách quá đỗi gần gũi thân mật ấy, Nhậm Tư Đồ có thể nhìn thấy dáng vẻ ủ ê rũ rượi của mình phản chiếu trong đôi mắt đầy bất mãn của anh.
Nhậm Tư Đồ rời khỏi lòng anh, chuyển sang ngồi trên sofa bên cạnh, cân nhắc một lát, cuối cùng quyết định nói thẳng: "Có chuyện này… em không muốn giấu anh, nhưng anh nghe xong không được giận đâu đấy."
Cô đang cảnh báo với anh trước sao… Thời Chung thở dài một hơi thật khẽ. "Đừng nói là chuyện này có liên quan tới Thịnh Gia Ngôn đấy nhé?"
Thời Chung thấy cô đột nhiên giật thót giống như bị ai đó đâm trúng yếu điểm thì cảm thấy cực kỳ bất đắc dĩ… Anh chỉ cần nghĩ một chút thôi là có thể đoán ra được.
Hai bên giằng co trong im lặng một lát, cuối cùng Thời Chung vẫn là người phải giơ tay đầu hàng trước. Anh thực sự hết cách với cô gái này, nên đành phải thỏa hiệp: "Nói đi, anh sẽ cố gắng không tức giận."
Nhậm Tư Đồ biết hành động của mình lúc này quả thật là ỷ vào sự nuông chiều của anh mà làm tới. Rõ ràng biết anh sẽ tức giận, cũng biết rõ cho dù có tức giận thì anh cũng sẽ nhường cô nên ỷ vào sự yêu thương của anh, cô bèn nói ra hết tất cả: "Tưởng Lệnh Thần đã kiện Thịnh Gia Ngôn nên bây giờ Thịnh Gia Ngôn đang bị buộc phải nghỉ phép, rất có thể vì chuyện này mà bị tước giấy phép hành nghề."
"Em muốn giải quyết chuyện này giúp Thịnh Gia Ngôn sao?"
Anh lại đoán đúng rồi. Nhậm Tư Đồ gật đầu cam chịu.
Thời Chung bỗng nhiên bật cười. "Em là người ngoài cuộc, dựa vào đâu mà giải quyết giúp anh ta?"
Trong giọng điệu của anh bất giác để lộ vẻ khinh khỉnh khiến Nhậm Tư Đồ hơi ngạc nhiên. Nhưng nghĩ lại thì, tuy trước mặt cô, anh luôn tràn ngập sự chân thành và nặng tình nhưng phần lớn thời gian, anh chính là một giám đốc đã lăn lộn trong thương trường nhiều năm, anh có thái độ như vậy, cô cũng không lấy làm lạ.
Nhưng điều khiến Nhậm Tư Đồ ngạc nhiên thực sự chính là câu nói tiếp theo của anh: "Đừng nói là em muốn anh đến tìm Tưởng Lệnh Thần để hòa giải, cuối cùng bảo anh ta tha cho Thịnh Gia Ngôn?"
Suy nghĩ được giấu sâu trong đáy lòng bị anh vạch trần một cách không chút kiêng nể khiến cho Nhậm Tư Đồ không kịp trở tay. Ngay cả chính cô cũng có thể cảm nhận được từng thớ thịt trên mặt mình cũng đông cứng lại, bởi vì cô có cố gắng thế nào thì cũng không thể nở được một nụ cười dù là gượng gạo. Nhưng ánh mắt anh nhìn cô thì cứ như đang bảo "hãy thẳng thắn để được nhận khoan hồng".
Nhậm Tư Đồ lặng lẽ đấu tranh nội tâm một lát, cuối cùng chọn giải pháp dốc hết tâm sự ra. "Cái lần anh dẫn em đi tìm Thẩm Thấm, em có nghe lén hai người nói chuyện… Thẩm Thấm hoàn toàn vu oan cho anh ta."
Dường như anh không hề ngạc nhiên bởi việc cô nghe lén, chỉ lẳng lặng nhìn cô, chờ cô nói tiếp. Nhậm Tư Đồ hoàn toàn không ngờ được điều này, nhưng cô chỉ ngập ngừng đôi chút rồi lại kìm nén nghi hoặc trong lòng xuống, tiếp tục nói: "Theo những gì em biết về Tưởng Lệnh Thần, nếu anh chịu tha cho anh ta thì chắc chắn anh ta sẽ tha cho Thịnh Gia Ngôn. Nếu có thể, tại sao không lựa chọn một kết thúc khiến mọi người đều vui vẻ?"
Câu hỏi của cô khiến cho anh phải bật cười.
Như đang cười nhạo cô, cũng như đang cười nhạo chính mình. Nhậm Tư Đồ nhìn thấy nụ cười ấy, trong lòng cũng không dễ chịu chút nào.
Nhưng giọng nói của anh lại hoàn toàn trái ngược với điệu cười kia, bình tĩnh và phẳng lặng hệt như một hồ nước đọng: "Lúc ấy anh đã biết là em đang nghe lén nhưng anh không ngăn cản, cũng không vạch trần em, thậm chí không nhắc tới chuyện này là vì anh đang đánh cược. Một là cược xem em có chấp nhận được việc anh có những thủ đoạn không sạch sẽ hay không. Hai là cược xem em có nói chuyện này với Thịnh Gia Ngôn, giúp anh ta thắng kiện không.
Nhưng em lại không làm thế, lúc ấy anh đã rất vui mừng, cảm thấy trong lòng em, anh vẫn có một vị trí nhất định."
Thật ra anh đã biết hết tất cả, nhưng lại không nói gì, chính là vì muốn thử cô ư? Trong giây phút ấy, Nhậm Tư Đồ nhìn người đàn ông đang ngồi trước mặt mình, cảm thấy hết sức xa lạ.
Nhưng cảm giác vô cùng xa lạ này nhanh chóng biến mất, bởi nó đã bị thay thế bởi giọng nói thê lương của anh: "Bây giờ Thịnh Gia Ngôn xảy ra chuyện, vị trí nhỏ nhoi của anh trong lòng em lập tức biến mất. Phải chăng anh nên cảm ơn Thịnh Gia Ngôn, cảm ơn anh ta đã khiến anh nhìn rõ ràng trong lòng em, mình hoàn toàn nhỏ bé, không đáng kể."
"Em không có ý đó…"
Nhậm Tư Đồ biện bạch một cách hết sức yếu ớt, càng nóng vội giải thích thì càng bất lực về ngôn ngữ, cô không nói được một lời. Lúc này, Thời Chung đột nhiên ý thức được là mình đã nói quá nhiều. Cả đời anh chưa bao giờ huyên thuyên nhiều như hôm nay, nếu còn nói nữa chắc không thua gì mấy oán phụ thời xưa quá.
Thời Chung đứng dậy, dùng vẻ lạnh nhạt và xa cách để che đậy sự không cam tâm và cay nghiệt của mình. "Tôi sẽ không rút đơn kiện đâu, cô Nhậm hãy bỏ ý định ấy đi."
Anh bỏ về. Trước khi về, thậm chí còn cho cô một nụ hôn, nhưng khi nụ hôn ấy chạm vào môi cô thì lại không còn chút ấm áp. Bước chân của anh đi thẳng về phía cửa, cuối cùng kết thúc bằng tiếng đóng cửa không mạnh không nhẹ.
Để lại một mình Nhậm Tư Đồ, bởi vì vô tình giẫm phải tạc đạn của anh nên lúc này thần trí cũng tan thành ngàn mảnh nhỏ. Mãi đến khi Tầm Tầm ôm vở bài tập toán và bút chì hăm hở chạy ra khỏi phòng…
"Chú chân dài, Nhậm Tư Đồ nói lúc còn đi học chú rất giỏi môn toán, mau giúp cháu…"
Tầm Tầm vừa nói vừa chạy, chạy đến nửa đường thì mới phát hiện trong phòng khách chỉ còn lại một mình Nhậm Tư Đồ, nên khựng lại, nhìn ngó xung quanh một lượt. "Chú ấy đâu rồi mẹ?"
Nhậm Tư Đồ nhìn về phía cửa không một bóng người, không biết nên giải thích thế nào, đành đứng dậy đi về phía Tầm Tầm, đưa tay định cầm lấy vở bài tập của cậu nhóc. "Đề gì vậy? Để mẹ giúp con."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!