Chương 23: (Vô Đề)

Cùng lúc đó, trong chiếc xe dừng tại ven đường.

Nhậm Tư Đồ nghe tiếng tút tút trong điện thoại, lúc ấy mới do dự cúp máy. Có lẽ lúc này, Tôn Dao đã trở nên mạnh mẽ, không dễ bị tổn thương. Nhưng cái người tên Từ Kính Nam kia cũng đâu phải là kẻ dễ đối phó?

Nhậm Tư Đồ bất đắc dĩ lắc đầu.

Sau khi kết thúc cuộc gọi, màn hình điện thoại tự động chuyển sang mục nhật ký cuộc gọi. Nhậm Tư Đồ liếc mắt nhìn, tên của cô trong danh bạ điện thoại của Thời Chung được hiển thị là "Đồ Đồ".

Thế mà cách đây không lâu, trong cuộc họp lớp, anh còn nói dối là mình không biết biệt danh của cô năm đó là gì…

Có lẽ đàn ông biến thái cũng có sức hấp dẫn của biến thái, Nhậm Tư Đồ nhìn biệt danh của mình trong danh bạ, không nén được mỉm cười. Nhật ký cuộc gọi, đa phần là gọi cho cô. Cô và Tôn Dao ở ngoài uống rượu, di động hết pin, anh gọi cho cô ba cuộc liên tục. Khi đó anh không liên lạc được với cô, thảo nào mà khi thấy cô và Thịnh Gia Ngôn cùng về nhà thì lại tức giận như vậy.

Trượt xuống chút nữa, gần như là ngày nào Thẩm Thấm cũng gọi cho anh, có lẽ đó đã trở thành một thói quen rồi. Có điều trước nay Thời Chung luôn rất ít nói, Nhậm Tư Đồ cũng không đoán được hằng ngày bọn họ trò chuyện với nhau những gì.

Nhậm Tư Đồ nghĩ thế, nụ cười vẫn nở trên môi cũng dần tắt hẳn. Thật ra cô cũng thấy hơi chột dạ nên đặt lại di động lên giá sạc pin, sau đó mới nhìn ra ngoài cửa sổ. Năm phút trước, Thời Chung dừng xe ở đây, sang hiệu thuốc bên kia đường để mua thuốc, chắc cũng sắp trở lại rồi. Nhậm Tư Đồ lại liếc nhìn điện thoại, cố kìm ý muốn cầm nó lên, xem nhật ký cuộc gọi lần nữa.

Quả nhiên, không lâu sau, Thời Chung đã xách túi thuốc trở về.

Sáng hôm sau, Nhậm Tư Đồ tỉnh dậy trước, ra sofa tìm quần áo.

"Sao em dậy sớm thế?" Thời Chung dán sát vào người cô, nhẹ nhàng hỏi.

Nhậm Tư Đồ vừa quay lại, liền nhìn thấy mái tóc anh hơi rối, mắt khẽ nheo lại, toát lên vẻ gợi cảm. Thức tới ba, bốn giờ sáng mới ngủ, bây giờ chưa tới tám giờ nên đương nhiên anh còn ngái ngủ.

"Em phải vội về hỏi xem phía Tôn Dao ra sao rồi." Nhậm Tư Đồ vừa nói vừa gỡ hai bàn tay đang ôm eo mình kia ra, nhưng anh lại dùng sức một chút, buộc cô phải quay người lại, vẫn ở trong vòng tay anh nhưng tư thế đổi thành mặt đối mặt.

Anh hôn nhẹ lên đôi môi còn hơi sưng mọng của cô. "Sau khi về Bắc Kinh thì dọn tới chỗ anh đi."

"Thỉnh thoảng tới chỗ anh là lại bị làm hư đồ lót, em nào dám ngày nào cũng ở đó?" Cô trách móc anh, nhưng giọng hết sức dịu dàng, giống như làm nũng hơn.

Thời Chung cũng không ép cô, nhìn xuống mắt cá chân của cô. "Vậy thì bôi thuốc xong hãy đi."

Thật ra, Nhậm Tư Đồ cũng không muốn để anh bôi thuốc cho mình lắm. Đêm qua, chính anh khăng khăng đòi bôi thuốc cho cô, lúc đầu cô ngồi trên sofa, anh giúp cô phun thuốc, xoa bóp cho bớt sưng, cô còn có thể ngửi thấy mùi thuốc lành lạnh thấm vào mũi mình. Nhưng xoa mãi xoa mãi, cuối cùng bàn tay linh hoạt đầy tội lỗi kia cứ hướng lên trên.

Cuối cùng Nhậm Tư Đồ đã nhớ ra tại sao quần áo của mình lại bị ném xuống dưới sofa, nhưng nhớ ra thì cũng đã muộn…

Mãi đến gần mười một giờ trưa, anh Thời mới khoan khoái tha cho cô, đưa cô về nhà.

Nhìn chiếc xe dừng dưới tòa nhà chung cư của mình, cả người Nhậm Tư Đồ mềm nhũn, không muốn xuống xe nữa. Còn anh lại ngồi trên ghế lái mà tươi cười. "Không nỡ rời xa anh sao?"

Nhậm Tư Đồ lườm anh một cái, cứ ngỡ vẻ dọa dẫm trong mắt mình đủ để trấn áp được anh, khiến anh không nói bậy bạ nữa. Nhưng sau khi nhìn thấy ánh mắt của cô, anh càng không nhịn được cười, đưa tay xoa đầu cô.

Nhậm Tư Đồ hết cách, đành dồn hết sức để xuống xe, nhưng anh lại kéo tay của cô về. Nhậm Tư Đồ quay đầu lại với vẻ khó hiểu thì thấy anh đặt một chiếc thẻ hơi quen quen vào tay cô.

"Đây là…?"

"Chìa khóa cửa."

Nhậm Tư Đồ lại bó tay với anh. Đương nhiên cô biết đây là chìa khóa cửa, còn biết đây là chìa khóa nhà của anh ở Bắc Kinh, ra vào thang máy hay vào nhà đều phải có nó. Nhưng… "Em chưa nhận lời anh là sẽ dọn sang nhà anh mà?"

Thời Chung chỉ nhướng mày, mỉm cười hỏi ngược lại: "Chưa ư?"

Dưới ánh nhìn kiên định của anh, Nhậm Tư Đồ không khỏi chần chừ một chút. Cô nhíu mày nghĩ thật kĩ một lát, cuối cùng mặt lập tức biến sắc…

Ngay sáng nay, khi cô bị anh làm cho không còn chút sức lực nào, mặc cho anh ôm mình vào lòng, thần trí vẫn chưa tỉnh táo lắm, anh vừa hôn vừa dùng giọng nói trầm thấp mà êm tai để hỏi: "Dọn tới nhà anh ở nhé?"

Lúc ấy, lời của anh cứ như là một câu thần chú, Nhậm Tư Đồ hoàn toàn không có ý định phản đối, cứ thế mơ mơ màng màng gật đầu.

Nhưng nếu bây giờ cô mà nhận chìa khóa cửa nhà anh thì….

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!