Chương 22: (Vô Đề)

Là Tầm Tầm mở cửa cho Thời Chung, vậy vừa rồi… Tầm Tầm cũng trốn trong phòng để nghe lén sao? Thằng nhóc tức giận như thế, có lẽ là nhớ tới mối tình ngang trái mà mình đã trải qua ở trường mẫu giáo.

Càng đồng cảm với Thời Chung thì càng cảm thấy hai người trước mặt đúng là một đôi gian phu dâm phụ.

Tiếng đóng cửa kia vẫn còn quanh quẩn bên tai Nhậm Tư Đồ, cảm giác này thật tồi tệ. Thực ra người chột dạ không chỉ có mình cô, tay Thịnh Gia Ngôn cũng cứng đờ, Nhậm Tư Đồ không phát hiện ra tay của anh đã vô thức buông khỏi vai cô. Cô chống tay lên trán, tự mình lết về phía sofa, ngồi xuống.

Trên bàn có một chiếc hộp đựng rượu bằng gỗ, cô mở ra xem thì thấy bên trong có hai trai Petrus. Đúng là Thời Chung mang rượu tới thật.

Nhậm Tư Đồ nhìn bình rượu, thảng thốt trong giây lát. Thịnh Gia Ngôn liếc mắt, phát hiện trên tay vịn của sofa còn vắt một chiếc áo khoác nam. Anh cầm nó lên, không khỏi nhìn Nhậm Tư Đồ một cái, thấy cô đang thất thần thì vẻ mặt của Thịnh Gia Ngôn cũng căng thẳng theo… Cô thất thần như vậy là đang nghĩ tới ai?

Giọng của Thịnh Gia Ngôn được che đậy rất tốt, hoàn toàn không căng thẳng như tâm trạng của anh: "Thời Chung để quên áo khoác, để anh mang xuống cho anh ấy."

Khi nghe Thịnh Gia Ngôn nói chuẩn bị mang áo khoác xuống cho Thời Chung, Nhậm Tư Đồ nãy giờ vẫn đang thất thần lập tức hoàn hồn lại, đưa tay níu cánh tay anh. "Hay là để em đưa cho anh ấy đi."

Nhậm Tư Đồ nói xong liền đứng dậy. Sự kiên quyết trong mắt cô khiến Thịnh Gia Ngôn không khỏi chau mày thật chặt. "Chân em bị trật rồi, làm sao mà xuống lầu được?"

Nhậm Tư Đồ không biết. Bây giờ trong đầu óc cô chỉ có một ý nghĩ duy nhất, đó là cô không thể để cho Thời Chung tùy tiện đổ cho cô tội danh gian phu dâm phụ rồi dứt áo rời đi…

Trước nay, trong phiên tòa, tài ăn nói của Thịnh Gia Ngôn luôn khiến cho đối thủ phải cứng họng. Trong cuộc sống, anh chỉ cần nói vài câu nhẹ nhàng là có thể khiến người ta tin phục. Nhưng giờ khắc này, thậm chí ngay cả việc mở miệng thôi mà Thịnh Gia Ngôn cũng cảm thấy khó khăn. Anh không thể xác định được cảm giác muốn giữ cô lại này rốt cuộc là vì yêu hay là vì thói quen. Quen với sự tồn tại của cô, thậm chí quen với từng hơi thở của cô.

Bao nhiêu năm nay, chuyện tình cảm của anh ngày càng rập khuôn một kiểu: Có cảm tình, theo đuổi, yêu nhau, ở bên nhau thì cãi vã, chiến tranh lạnh, cuối cùng thì chia tay, hoặc làm bạn bè hoặc cả đời không qua lại với nhau nữa.

Nhưng khi ở bên cạnh Nhậm Tư Đồ, anh lại cảm thấy rất thoải mái. Dần dần, anh ngày càng cảm thấy lười yêu đương, chỉ thích cảm giác ở bên cạnh cô mà không yêu ai cả.

Ai dám nói tình cảm không có sự rung động ban đầu này không phải là tình yêu?

Có điều tình yêu này đã bị cái danh "tình bạn, tình thân" che lấp quá nhiều năm. Nhiều năm sau, khi anh phát hiện ra, khi còn đang do dự xem có nên bước qua lằn ranh mong manh kia hay không thì Thời Chung đã xuất hiện, dùng khí thế mạnh mẽ để bước vào cuộc sống của cô, không hề loanh quanh, vòng vo…

Điều đó cũng khiến cho Thịnh Gia Ngôn trở tay không kịp.

Thấy cô giật lấy chiếc áo khoác từ tay mình, bước đi một cách chậm rãi nhưng không do dự, Thịnh Gia Ngôn lập tức kéo cánh tay cô lại…

Thời gian, phụ nữ, tình yêu… Những thứ này sẽ không cam tâm đứng tại chỗ mà đợi anh. Còn anh, bây giờ mới có ý định níu giữ, phải chăng là đã quá muộn?

"Nhậm Tư Đồ, em có hiểu những lời anh nói lúc nãy là có ý gì không?"

Đừng kết hôn với anh ta…

Đừng ở bên cạnh anh ta…

Đừng vì anh ta mà luống cuống chân tay…

Đừng đuổi theo anh ta mà không để tâm đến an nguy của bản thân mình như lúc này…

Đáp lại anh chính là nụ cười uể oải của cô. "Em biết anh cảm thấy anh ấy không đáng tin, nhưng anh yên tâm, trước đây em chỉ gạt anh thôi, em và anh ấy hoàn toàn chưa phát triển đến giai đoạn phải kết hôn, em chỉ…"

Chỉ muốn nếm thử cảm giác yêu đương một lần mà thôi…

Không phải vui đùa, không phải lợi dụng, không phải bạn tình… Cho nên dựa vào đâu mà anh ta lại dùng ánh mắt khinh bỉ ấy để nhìn cô, rồi lại dứt áo ra đi một cách quyết liệt như thế? Nhậm Tư Đồ càng nghĩ càng tức giận, thậm chí còn không có tâm trạng nào để ý đến vẻ mặt của Thịnh Gia Ngôn, cứ thế gạt tay anh ra, chạy xuống lầu.

Khi Nhậm Tư Đồ lết được xuống dưới lầu thì mắt cá chân đã tê dại đến nỗi không còn cảm giác gì nữa. Có lẽ là vì trước đây anh quá đỗi nâng niu chiều chuộng cô, gần như có tức giận đến nhường nào thì cũng không chịu đi nên Nhậm Tư Đồ cứ ngỡ rằng mình xuống lầu là có thể nhìn thấy anh vẫn đang đợi ở đấy.

Nhưng trên thực tế, dưới lầu vắng tanh không một bóng người, không thấy tăm hơi của anh đâu.

Có phải khi anh mặc đồ ngủ, mang dép lê, tay bó bột chạy khắp nơi tìm cô, cuối cùng lại bị cô đuổi bằng những lời lạnh nhạt, anh cũng có cảm giác giống như cô lúc này, cảm thấy tim mình như bị ai đó khoét một lỗ, không gì có thể lấp đầy được…

Có lẽ là vì quá tức giận và đau buồn nên Nhậm Tư Đồ hét vào trong không khí để hả giận: "Họ Thời kia, em đếm đến năm, anh mà còn không chịu xuất hiện thì sau này đừng lảng vảng trước mặt em nữa."

"Một…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!