Chương 21: (Vô Đề)

Đến dưới nhà mình, Nhậm Tư Đồ lảo đảo xuống xe, Thịnh Gia Ngôn bận dìu Tôn Dao xuống. Tôn Dao coi như là còn tỉnh táo được đôi chút để nói hai chữ "cảm ơn". Nhưng Thịnh Gia Ngôn vừa đỡ Tôn Dao vòng qua đầu xe thì cô đã không còn chút sức lực nào nữa, cứ oặt ẹo muốn ngã xuống đất. Anh đành khom người xuống, đặt tay sau đầu gối cô, định bế cô lên.

Nhưng đúng lúc này, hai luồng ánh đèn xe chói mắt không biết từ nơi nào chiếu thẳng tới, khiến Thịnh Gia Ngôn phải đứng khựng lại.

Một lúc sau, Thịnh Gia Ngôn cũng thích ứng được với ánh đèn xe, nheo mắt nhìn về phía phát ra ánh sáng thì thấy đó là một chiếc Rolls Royce màu đen. Tài xế mang bao tay trắng rất chuyên nghiệp, bước xuống xe trước để mở cửa cho người ngồi sau.

Bước xuống từ băng ghế sau là một người đàn ông trẻ, chân thoạt nhìn không được linh hoạt lắm. Bởi vì anh ta đứng sau nguồn sáng nên Thịnh Gia Ngôn nhìn không rõ mặt. Người đó tay chống gậy, từ chỗ chiếc Rolls Royce đến chỗ Thịnh Gia Ngôn không xa lắm nhưng lại đi mất hơn một phút. Nhưng Thịnh Gia Ngôn vẫn phải đứng đấy đợi, bởi vì đã có vệ sĩ chặn đường của anh.

Người đó đi đến trước mặt Thịnh Gia Ngôn, anh ta cao ngang Thịnh Gia Ngôn, mặt thì không chút biểu cảm, khí thế trông rất mạnh mẽ.

Nhậm Tư Đồ chợt nhíu mày. "Anh là?"

Người kia nhìn Tôn Dao, sau đó ánh mắt nhanh chóng nhìn thẳng vào Thịnh Gia Ngôn.

Anh ta nhìn Thịnh Gia Ngôn từ đầu đến chân, nhưng khi lên tiếng thì lại không phải nói với anh mà lạnh giọng sai vệ sĩ đang đứng đợi lệnh bên cạnh: "Đưa cô Tôn lên xe."

Nhậm Tư Đồ vốn đã loạng choạng bước lên vài bậc thang, thấy thế thì hoàn toàn tỉnh táo lại, cô vội vàng chạy ngược về, cũng không quan tâm là mình bị trật chân, xuống hết bậc thang là chạy thẳng về phía Tôn Dao. Cô cố chịu đau chạy được vài bước thì đã bị vệ sĩ bên cạnh ngăn lại.

Nhậm Tư Đồ lập tức quýnh lên. "Từ Kính Nam, rốt cuộc anh muốn làm gì?"

Ầm ĩ như vậy, cuối cùng Tôn Dao cũng cố sức mở được mắt ra.

Tên vệ sĩ đứng gần Tôn Dao nhất định đỡ Tôn Dao ra khỏi vòng tay của Thịnh Gia Ngôn, lại bị Tôn Dao vung tay lên gạt ra. Tôn Dao quét mắt qua một lượt, cuối cùng bắt gặp ánh mắt không chút ấm áp của Từ Kính Nam.

Tôn Dao dựa vào Thịnh Gia Ngôn, cười lạnh: "Anh là gì chứ?"

Ánh mắt của Từ Kính Nam chỉ nhẹ nhàng lướt qua người Tôn Dao, anh ta không thèm nói tiếng nào mà chỉ đưa mắt ra hiệu với vệ sĩ. Lần này Tôn Dao không chờ vệ sĩ bước lên cướp người nữa mà đã đi trước một bước, thất tha thất thiểu đi về phía Từ Kính Nam.

Không ai ngờ được rằng Tôn Dao vừa bước tới là đã giáng cho anh ta một cái tát.

Một tiếng "chát" vang lên khiến cho mọi người đều ngẩn ngơ, ngoại trừ Từ Kính Nam. Mặt anh ta bị tát nên quay qua một bên, nhưng có vẻ như anh ta không hề tức giận, thậm chí còn khẽ mỉm cười.

Anh ta nhìn Tôn Dao và mỉm cười, có điều nụ cười ấy không chạm tới đáy mắt. "Thằng bé đó đang ở trên lầu đúng không? Em theo tôi đi hay là để tôi sai người lên đưa nó đi? Em chọn đi."

"…"

"…"

Cuối cùng, đám người khí thế dữ dằn ấy cũng rút hết, Tôn Dao đi theo Từ Kính Nam, bên ngoài tòa chung cư chỉ còn lại Nhậm Tư Đồ và Thịnh Gia Ngôn.

Thịnh Gia Ngôn thấy cô im lặng cả buổi trời, không nói tiếng nào thì không nhịn được phải hỏi: "Rốt cuộc người đó là ai?"

"Anh không cần phải xen vào."

Từ Kính Nam biết được sự tồn tại của Tầm Tầm từ khi nào chứ? Nhậm Tư Đồ hoàn toàn không dám nghĩ tiếp. Bây giờ cô chỉ cảm thấy đầu thì nặng mà chân thì nhẹ, đành phải ngồi trên bậc thềm, xoa mắt cá chân của mình.

Thịnh Gia Ngôn im lặng nhìn cô một lát, cuối cùng không truy hỏi nữa. Nhậm Tư Đồ cúi đầu, thấy cái bóng trải dài trên mặt đất của anh ngày càng đến gần mình thì cứ tưởng là anh định bước tới đỡ cô dậy.

Anh dừng lại trước mặt cô, sau đó ngồi xổm xuống. "Đi thôi, anh cõng em lên."

Đã rất lâu rồi Nhậm Tư Đồ không được ai cõng như thế này…

Lần gần đây nhất cô được cõng, thật ra cũng chính là Thịnh Gia Ngôn cõng.

Lúc ấy cô vẫn đang ở bệnh viện trong nước để chữa trị. Vết thương đang trong thời kỳ lành lại, đau đến nỗi khiến cô mất ngủ hằng đêm. Tính đến cái hôm mở phiên toà phúc thẩm vụ án phóng hỏa của mẹ cô, Nhậm Tư Đồ đã mất ngủ gần một tuần. Khi phúc thẩm, công tố viên bác bỏ ý kiến giải hòa, vẫn phán quyết nặng như lần sơ thẩm.

Bố đứng ra tố cáo mẹ, Nhậm Tư Đồ chưa bao giờ trải qua chuyện hoang đường như vậy.

Khi cô lén chạy đến tòa án thì lại bị chặn ở bên ngoài.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!