Chương 17: (Vô Đề)

Một tuần sau là đêm Giao thừa, trong nội thành có quy định cấm đốt pháo hoa nên không khí mừng năm mới càng thêm tẻ nhạt.

Vì không được ăn tết với chú chân dài nên Tầm Tầm buồn bực suốt một thời gian. Nhậm Tư Đồ đổi cho nó một cái Ipad, rồi mua thêm một cái PS4(*) thì cậu nhóc mới có sắc mặt hòa nhã với cô đôi chút.

(*) PS4 – PlayStation 4 – một loại máy chơi game của hãng Sony.

Nhậm Tư Đồ lại cảm thấy chẳng sao cả. Mẹ không muốn nhìn thấy cô, cô lại không có can đảm để đón năm mới với Thời Chung, lại không biết dùng lập trường gì để qua ăn chực nhà Thịnh Gia Ngôn nên cứ coi như tự hài lòng với sự thanh tĩnh này vậy.

Tôn Dao quay xong vài tiết mục trình chiếu trong đêm Giao thừa thì ở nhà Nhậm Tư Đồ làm con sâu gạo. Hiện nay dịch vụ giao thức ăn tận nhà rất phát triển, Nhậm Tư Đồ không cần tốn nhiều công sức là có thể chuẩn bị đủ một bữa cơm Giao thừa thịnh soạn. Mặc dù Tầm Tầm có vài lời oán trách cô vì chuyện này, nhưng nể mặt mấy món quà, cu cậu cũng ăn rất ngon lành.

Ti vi đang phát chương trình chào xuân, khi chiếu đến tiết mục ảo thuật thì Tầm Tầm đã tìm tòi được hết tất cả các chức năng của máy PS4. Tôn Dao thì đã say chếnh choáng, di động của cô cứ hết reo lại ngừng, nhưng cô làm như không nghe thấy, lại khui thêm cho mình một lon nữa.

Nhậm Tư Đồ và Tôn Dao ngồi bên chiếc bàn bày vô số thức ăn, nhưng lần này, cô lại bận trả lời tin nhắn, thật là hiếm thấy. Bạn bè của Nhậm Tư Đồ không nhiều lắm nhưng tết năm nay điện thoại lại reo nhiều hơn so với mọi năm. Dù sao thì trong cuộc họp lớp không lâu trước đây, các bạn học bị mất liên lạc đã lâu đều trao đổi số điện thoại với nhau, Giao thừa nhắn tin chúc mừng cũng coi như là để thắt chặt tình bạn.

Điện thoại của Nhậm Tư Đồ bị mất vào hôm họp lớp nên khi đi mua quà cho Tầm Tầm, cô tiện tay mua cho mình một cái mới. May mà có thể làm lại số cũ, nếu không bạn bè cũng chẳng liên lạc được, tối nay chắc cô sẽ chán chết mất.

Nhưng Nhậm Tư Đồ không ngờ mình lại nhận được một cuộc gọi thế này…

Một số điện thoại lạ, thậm chí là một mã vùng cô hoàn toàn không quen thuộc. Nhậm Tư Đồ nghe điện, nghe được vài câu, sắc mặt dần trở nên nặng nề…

Tôn Dao ngồi bên cạnh cô, uống rượu một mình. Nhậm Tư Đồ do dự một lát, cuối cùng vỗ vào người Tôn Dao. "Điện thoại từ cậu của cậu…"

Tôn Dao ngẩng đầu nhìn cô, không nói gì. Tôn Dao luôn tỏ ra mình là người vô tư, không lo không nghĩ, nay trong mắt cũng hiện lên chút sương mờ. Nhậm Tư Đồ dúi điện thoại vào tay cô mà lòng không nỡ.

Nhậm Tư Đồ thăm dò một câu trước: "Cậu của cậu nói năm nay mẹ cậu sẽ ăn tết ở nhà ông ấy, nói là… mẹ cậu rất nhớ cậu, hỏi xem cậu có rảnh không thì nói với họ vài câu."

"Không rảnh!" Tôn Dao vung tay lên, suýt nữa hất cái đĩa rơi xuống đất.

Nhậm Tư Đồ chụp cái đĩa đang lung lay sắp rơi kia lại nhưng không thể đỡ kịp. Tôn Dao đang lảo đảo sắp ngã. Sau cái vung tay, Tôn Dao gục đầu xuống, nằm soài lên bàn ăn.

"Chắc chắn là bọn họ muốn hỏi sao mình vẫn chưa gửi tiền cho bọn họ ấy mà." Tôn Dao đã uống say tới nỗi gần như nói năng không còn rõ ràng nữa nhưng vẫn nằm trên bàn, hớp từng hớp rượu trong ly, cười lạnh. "Gửi tiền? Gửi cái con khỉ ấy! Năm đó mình muốn kiện Từ Kính Diên, cuối cùng chẳng phải bị đám người được xưng là người thân này buộc phải rút đơn lại hay sao? Bây giờ còn muốn mình làm cây rụng tiền cho bọn họ?

Phì, ra chỗ khác mà chơi đi!"

Bình thường, cho dù uống say, Tôn Dao cũng sẽ không nói năng thiếu suy nghĩ như vậy. Nhậm Tư Đồ suýt nữa phải bịt miệng của cô lại. May mà Tầm Tầm đang ngồi trong phòng khách, chuyên chú chơi điện tử chứ nếu không… Nhậm Tư Đồ thực sự không biết phải giải thích thế nào với Tầm Tầm.

Thấy cô như thế, Nhậm Tư Đồ đành tìm đại một cái cớ để ngắt điện thoại của ông cậu gọi đến. Tôn Dao vẫn còn nằm bò ra đó, lẩm bẩm một mình, có điều giọng nói của cô càng lúc càng nhỏ, đến cuối cùng thì không nghe thấy cô nói gì nữa.

Hằng năm mỗi khi đến Tết âm lịch, Tôn Dao không ở nhà Nhậm Tư Đồ thì cũng đi du lịch nước ngoài một mình, hoặc bận rộn với công việc, tóm lại cô chưa bao giờ về nhà ăn tết. Cho dù là vậy nhưng năm nào cô cũng đều đặn gửi tiền về nhà… Có lẽ năm nay, Tôn Dao đã cực kỳ chán ghét cái việc dùng tiền để duy trì tình thân này. Vốn chỉ là một cánh bèo bị người ta vứt bỏ, vậy thì hãy cứ làm một cánh bèo không cần bất cứ bến đỗ nào, cứ trôi dạt một mình là được.

Lúc tiếng chuông báo 0 giờ vang lên, Nhậm Tư Đồ đã dìu Tôn Dao vào phòng ngủ từ lâu, có lẽ bây giờ cô ấy đã ngủ say như chết. Tầm Tầm trước giờ vẫn mong ngóng được ăn tết với chú chân dài, giờ cũng đang ôm máy PS4, rúc người vào góc sofa ngủ ngon lành.

Nhậm Tư Đồ bế cậu nhóc vào phòng, vỗ về cho nó ngủ.

Một mình Nhậm Tư Đồ thu dọn chén đĩa trên bàn, dọn dẹp mấy thứ đồ chơi Tầm Tầm làm vung vãi khắp nơi. Cuối cùng, một mình cô ngồi xếp bằng trên sofa xem chương trình chào xuân.

Khi tiếng chuông báo năm mới vang lên, người dẫn chương trình tươi cười chúc mừng nhân dân cả nước nhà nhà yên vui. Nhậm Tư Đồ không kìm được bật cười, nhìn xung quanh một vòng, làm bạn với cô chỉ có căn phòng yên tĩnh, vì thế bèn lặp lại câu "nhà nhà yên vui", nụ cười cũng bất giác tắt hẳn.

Có lẽ con người luôn có những khoảnh khắc đột nhiên cảm thấy mình sắp bị nỗi cô đơn vô bờ bao phủ. Điện thoại của Nhậm Tư Đồ gác trên sofa. Vào những lúc thế này, theo bản năng, cô rất muốn được nghe thấy giọng nói của Thịnh Gia Ngôn. Nhưng vừa mở khóa điện thoại, cô liền bình tĩnh trở lại.

Cô ném điện thoại trở lại sofa, tăng âm lượng của ti vi lên. Âm ti vi càng lớn thì cảm giác kích động muốn được nghe thấy giọng Thịnh Gia Ngôn ngày càng giảm bớt.

Nhưng không lâu sau, điện thoại của cô lại rung lên liên hồi, Nhậm Tư Đồ cúi đầu nhìn màn hình. Cô do dự rất lâu, cuối cùng vẫn nghe máy.

Cô còn chưa lên tiếng, tiếng ti vi đã vọng vào, sang tới đầu bên kia. Vì thế, câu đầu tiên mà Thời Chung nói chính là bật cười và hỏi: "Em chán đến mức phải xem chương trình chào xuân à?"

Cảm giác cô đơn bị người ta nhìn thấu nên giọng của Nhậm Tư Đồ không khỏi trở nên gượng gạo: "Anh có cần ngạc nhiên đến thế không?"

Đầu bên kia lại vang lên một tiếng cười. "Không ngờ Luật sư Thịnh cũng tẻ nhạt như thế? Anh còn tưởng bên em sẽ đông vui lắm chứ, kết quả là ở nhà xem ti vi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!