Chương 16: (Vô Đề)

Nửa đêm về sáng, Nhậm Tư Đồ nằm trên giường, không còn sức để nhúc nhích tay chân nữa. Nhưng gã đàn ông đang nằm nghiêng bên cạnh để ngắm cô thì cả người lại toát lên vẻ sảng khoái, phấn chấn.

Rõ ràng anh ta mới là người bệnh…

Nhậm Tư Đồ không cam tâm, thầm oán thầm. Anh dùng một tay chống đầu, ngắm nhìn cô. Thật không biết có gì đẹp mà nhìn. Nhậm Tư Đồ không tiện chất vấn nên đành phải nhắm mắt lại, giả vờ ngủ.

Tay của anh nhẹ nhàng lướt qua một bên má của cô mà vẫn không thể đánh thức được cô. Mãi đến khi những ngón tay ấy từ từ tìm đến cổ và vai, Nhậm Tư Đồ mới không nhịn được nữa, nhắm chặt mắt lại…

May mà trên người cô có mặc áo sơ mi của anh, nhưng bàn tay đang lướt dần về phía lưng lại khiến cho cô cảm thấy không được tự nhiên, cho dù cách một lớp vải thì cô vẫn cảm thấy khó chịu.

Có lẽ nhìn thấy hai mắt của cô càng lúc càng nhắm chặt nên sau đó, bên tai Nhậm Tư Đồ vang lên giọng nói mang theo chút trêu đùa: "Tắm xong rồi hãy ngủ."

Cô vẫn không có phản ứng gì, chỉ lẳng lặng nắm chặt tay lại.

"Nếu em còn không mở mắt ra thì anh sẽ hôn em đấy." Theo sau câu nói ấy, hơi thở của anh dần dần đến gần Nhậm Tư Đồ.

Nhậm Tư Đồ vội vàng mở mắt ra.

Đập vào mắt cô là nụ cười thích chí và sảng khoái của anh.

Đúng lúc Nhậm Tư Đồ đang rối rắm không biết làm thế nào thì tiếng điện thoại rung bỗng từ xa vọng lại, lúc ấy Thời Chung mới chịu dời mắt khỏi người cô. Nhậm Tư Đồ đưa mắt nhìn anh bước xuống giường, đi nghe điện thoại, thoáng thở phào một hơi, lập tức xốc chăn lên chuẩn bị xuống giường thì bỗng nhiên ngẩn ra.

Drap giường nhăn nhúm thành một đống, tuy nó sẫm màu nhưng Nhậm Tư Đồ vừa nhìn là nhận ra ngay trên đó dính thứ gì. Vài vết máu khô đọng trên đó, màu sẫm hơn màu drap giường. Nhậm Tư Đồ không nén được cảm xúc, đưa tay sờ, mãi đến lúc này mới thực sự ý thức được mình đã thất thân thật rồi.

Nhậm Tư Đồ lại vô thức ngước mắt lên nhìn theo hướng Thời Chung đã đi xa.

Phòng ngủ của anh rất rộng, lúc này anh đang mặc một chiếc quần dài rộng rãi màu xám tro, nửa người trên để trần, đứng trước sofa hình vòng cung, tìm kiếm di động của mình. Thật ra khoảng cách quá xa, Nhậm Tư Đồ hoàn toàn không thể nhìn rõ những đường nét trên cơ thể anh, nhưng có những thứ đã in sâu vào trong trí nhớ của cô, chẳng hạn như khi anh làm chuyện thân mật, phần lưng dường như tạo thành một đường cong đẹp mắt.

Dùng đầu ngón chân cũng có thể đoán được đây là một người đàn ông rất có kinh nghiệm trong chuyện chăn gối. Đây cũng chính là lý do khiến cho Nhậm Tư Đồ đột nhiên cảm thấy lo sợ.

Cuối cùng, Thời Chung cũng tìm thấy chiếc điện thoại mà lúc trước mình tiện tay quẳng lên trên sofa. Cuộc gọi vừa rồi đã ngừng, màn hình hiển thị một dãy số lạ. Thời Chung đang định ném điện thoại trở lại sofa thì đúng lúc này, chuông lại reng lên liên hồi.

Vẫn là dãy số lạ kia gọi đến, Thời Chung nhìn màn hình điện thoại, không khỏi nhíu mày lại.

Số điện thoại này và số điện thoại của cô gái kia chỉ khác nhau hai số cuối…

Nhậm Tư Đồ nhìn Thời Chung vừa nghe điện thoại vừa đi ngược về phía mình. Tuy anh nghe máy nhưng lại không nói tiếng nào, thậm chí mắt còn không rời khỏi người cô, cứ thế mà lẳng lặng nhìn cô, từ từ đến gần. Vừa đi đến bên giường, anh liền đưa di động cho cô. "Tìm em này."

Nhậm Tư Đồ nhíu mày, cúi đầu nhìn. Rõ ràng đây là điện thoại của anh, sao lại…

Đột nhiên, dây thần kinh của cô giống như bị một sức mạnh vô hình nào đó rút mạnh, Nhậm Tư Đồ nhận lấy điện thoại, ngón tay cứng đờ. Khi đưa điện thoại lên bên tai thì ngay cả cổ họng của cô cũng cảm thấy khô khốc. "A lô?"

Quả nhiên, trả lời cô chính là giọng nói của Thịnh Gia Ngôn: "Cô Nhậm à, có phải gần đây em bị nghiện chơi trò mất tích không?"

Giọng của anh như có vẻ nhẹ nhõm, mang theo chút trêu đùa, lại như hàm chứa sự bao dung, gói gọn mọi cảm xúc, duy chỉ không có… sự trách cứ.

"Em…" Nhậm Tư Đồ định giải thích cho mình nhưng chỉ nói được một tiếng rồi lại im bặt ngay lập tức.

Mà Thịnh Gia Ngôn cũng không cần cô giải thích, chỉ cười, nói: "Yên tâm, không phải anh đang trách em, xác định em không sao là anh yên tâm rồi. Được rồi, không làm phiền em nữa…"

Cô thà rằng Thịnh Gia Ngôn cứ chất vấn cô: Nhậm Tư Đồ, sao em lại chơi trò mất tích? Sao em có thể đi suốt đêm không về với một người đàn ông…

Thậm chí thà Thịnh Gia Ngôn cứ lải nhải không ngớt: Nhậm Tư Đồ, anh khuyến khích em có bạn trai, ai cũng có thể nhưng duy chỉ có tên Thời Chung đó là không đáng tin…

Nhưng Thịnh Gia Ngôn lại không muốn nói chuyện với cô thêm một giây một phút nào nữa mà ngắt điện thoại ngay, để lại cho Nhậm Tư Đồ một khoảng lặng đáng sợ, cùng với Thời Chung đang đứng bên giường.

Nhậm Tư Đồ thõng tay, điện thoại rơi xuống cạnh chiếc gối.

Cô tưởng rằng sau khi phá vỡ sự yên tĩnh này thì cơn tức giận điên cuồng của Thời Chung sẽ ập đến. Thế càng tốt, cô không cần phải tốn công sức mà có thể cắt đứt quan hệ với anh ngay. Nhưng sau khi đợi một lát, anh lại bước tới ngồi xuống mép giường, đưa tay vuốt ve gương mặt cô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!