Chương 15: Suýt chút nữa thôi

Thời Chung bị nụ hôn bất ngờ ập đến của cô làm cho chấn động đôi chút. Nhưng ngay sau đó, nụ hôn vì một giây kích động của cô đã được đáp lại bằng nụ hôn cuồng dại của anh.

Khác hẳn với nụ hôn nhẹ như gió thoảng của cô, anh dùng một tay cố định gáy cô lại, không cho phép cô tách ra dù chỉ một chút. Một lát sau, anh từ từ buông cô ra, cúi đầu, nhìn thẳng vào mắt cô.

Phản ứng của cơ thể chính là câu trả lời thành thực nhất. Trong mắt cô có sự kháng cự, có sự say mê, và còn có chút khát khao mong anh tiếp tục, đừng dừng lại.

Anh mỉm cười, vẻ si mê trong mắt cô đang muốn vụt qua thì gần như là cùng lúc đó, anh cúi đầu, vùi mặt vào hôn vai cô, hôn lên từng tấc da thịt ở hai bên tai, cần cổ.

Nhậm Tư Đồ cảm thấy tim mình đập như trống đánh. Cánh tay đang vòng trên cổ anh không còn sức đâu mà ngăn cản, chỉ có thể dựa lưng vào tường, mặc cho anh muốn làm gì thì làm.

Trong cơn sóng tình trào dâng, anh ngước mắt nhìn cô. Trong đôi mắt chứa đầy dục vọng bỗng nảy sinh chút nghi hoặc. Đúng lúc này, sàn nhà dưới chân bỗng trở nên tròng trành xóc nảy, Nhậm Tư Đồ sợ tới nỗi nắm chặt cổ tay anh. Rồi sau đó, những tiếng cười nói vang vọng từ xa tới gần.

Tiếng bước chân và tiếng cười nói của một đám người đã sắp đến chỗ ngoặt ngay trước mặt họ. Nhậm Tư Đồ bỗng thấy lạnh cả người. Ngay lúc cô cảm thấy bối rối, không biết phải làm thế nào thì Thời Chung đã ôm chầm lấy cô, cả hai lách mình, trốn vào nhà vệ sinh.

"Cạch" một tiếng, cửa nhà vệ sinh bị khóa lại. Nhậm Tư Đồ dựa sát vào lồng ngực anh, cuối cùng thở phào nhẹ nhõm. Nhưng không lâu sau, bên ngoài lại vang lên tiếng ai đó loay hoay xoay tay nắm cửa.

Nhậm Tư Đồ không khỏi rụt người lại. Thời Chung đang ôm cô, thấy phản ứng dễ thương này thì bật cười. Đáng tiếc, ngay sau đó liền bị cô đưa tay bịt miệng…

Anh cúi xuống nhìn thì thấy cô đang lo lắng quan sát tay nắm cửa không ngừng lung lay vì bị người bên ngoài ra sức xoay qua xoay lại, sau đó thì thào nói với anh: "Suỵt, đừng lên tiếng…"

Một lát sau, đám người bên ngoài nghi hoặc hỏi: "Ai ở trong đó vậy?" Nhậm Tư Đồ nhìn anh bằng ánh mắt cảnh cáo, ý bảo anh không được lên tiếng.

Thời Chung lại chẳng hề tỏ ra lo lắng, thậm chí còn thích thú hôn lên lòng bàn tay cô. Lòng bàn tay của Nhậm Tư Đồ vừa nóng vừa nhột nên cô bất giác bỏ tay ra khỏi miệng anh.

Tiếng nói bất mãn ở bên ngoài lại tiếp tục vang lên: "Lúc nãy đi vệ sinh, cửa vẫn bình thường mà, sao bây giờ lại không mở được nhỉ?"

Toàn bộ sự chú ý của Nhậm Tư Đồ đã bị người bên ngoài thu hút, mãi đến khi anh khẽ cúi người thì cô mới giật mình, hoàn hồn lại, nhìn anh với vẻ khó hiểu.

Anh trả lời cô bằng một nụ cười lặng lẽ rồi sau đó lập tức nâng mặt cô lên, hôn mạnh vào môi cô.

Nhậm Tư Đồ hoảng hốt, trợn tròn mắt. Lúc này là lúc nào rồi mà anh còn có hứng thú để đánh lén cô… Người bên ngoài đã nói "tìm nhân viên phục vụ tới mở cửa" rồi kia kìa.

Nhậm Tư Đồ sợ tới nỗi không kìm được nữa, định lên tiếng ngăn anh lại. Nhưng lúc này, anh lại nhân lúc cô khẽ há miệng, môi hai người khẽ tách ra, liền bắt chước giọng điệu của cô lúc nãy, nói: "Suỵt, đừng lên tiếng…"

Nụ cười của anh rất nhẹ nhưng ánh mắt lại càn rỡ, vừa dứt lời liền tiếp tục khóa chặt môi cô.

Nhậm Tư Đồ quên mất ai đó từng nói rằng, trong cuộc đời mình, sẽ có lúc người phụ nữ vì một người đàn ông mà bất chấp tất cả. Cô chưa từng nghĩ rằng người đàn ông đó lại chính là Thời Chung…

Sự kinh hoàng lúc đầu đã dần tan biến trong nụ hôn nồng cháy và say đắm của anh. Cô chỉ có thể bị cuốn theo và đắm chìm trong đó, phối hợp cùng anh, đáp trả anh, mãi đến khi nụ hôn cuồng nhiệt này cũng không thể thỏa mãn được những khát vọng khó nói được đè nén sâu trong cơ thể.

Âm thanh bên ngoài đã biến mất không biết tự lúc nào.

Cũng không biết tự lúc nào, anh đã cởi hết những nút áo còn lại trên người cô.

Nhưng Nhậm Tư Đồ lại không cảm thấy lạnh, mà ngọn lửa dục vọng đã thiêu đốt cơ thể khiến cô nóng bừng lên. Việc duy nhất mà cô có thể làm lúc này chính là bám chặt lấy anh, mặc cho anh xoay người, ôm cô đặt lên trên bồn rửa tay.

Giờ khắc này, theo góc độ từ trên cao nhìn xuống, Nhậm Tư Đồ lại thấy ánh mắt cương nghị của anh vô cùng gợi cảm.

Nhậm Tư Đồ gần như là lập tức chọn giải pháp quy hàng. Cô từ từ buông lỏng bàn tay đang bám chặt lấy vai anh. Đây là một sự ám chỉ, ám chỉ mình đã yên tâm giao toàn bộ cho anh. Thời Chung lại áp người tới lần nữa, lúc này tư thế của anh cao hơn cô một chút. Anh bắt đầu hôn từ trán cô, trượt dần xuống phía dưới, không còn sự mạnh mẽ và cuồng dại gần như nuốt chửng như lúc nãy nữa mà nhẹ nhàng, dịu dàng, hôn lên vầng trán, chóp mũi, đôi môi cô… Khi nụ hôn của anh lướt tới bờ vai cô thì áo của cô cũng từ từ rơi xuống…

Cho đến khi cô cảm thấy động tác của anh bỗng khựng lại một cách đột ngột.

Không biết tại sao, lúc ấy Nhậm Tư Đồ lại cảm thấy lòng mình lạnh buốt. Cô ngơ ngác mở mắt ra nhìn anh.

Còn anh thì đang nhìn chằm chằm vào tấm gương lớn phía sau lưng cô.

Nhậm Tư Đồ quay đầu lại, nhìn vào trong gương, ngay lập tức hiểu ra nguyên nhân khiến anh bỗng nhiên dừng lại. Áo của cô đã tuột xuống tới hông, nguyên tấm lưng trần lộ ra ngoài, cũng để lộ vết sẹo lớn, gần như chiếm hơn phân nửa bả vai, dù đã làm phẫu thuật thẩm mỹ mấy lần nhưng vẫn còn rất xấu xí.

Nhậm Tư Đồ đã nhìn nó bao nhiêu năm nay nên sớm đã quen. Nhưng cô vẫn còn nhớ rõ cảm giác khó có thể chấp nhận khi lần đầu tiên nhìn thấy dấu tích của vết bỏng để lại trên cơ thể mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!