Hôm sau chính là ngày cuối năm.
Có lẽ, vì hôm qua vì cãi nhau trong điện thoại, hoặc có lẽ Thịnh Gia Ngôn bận việc thật nên lời đề nghị đón năm mới tại nhà anh đã bị hủy bỏ. Tầm Tầm có chút oán thán khi phải ở nhà đón năm mới với hai người phụ nữ này. "Năm nào cũng thế này cả, chán chết đi được..."
Nhậm Tư Đồ và Tôn Dao đều là những người không biết nấu ăn, bữa tối phải gọi đồ ăn ngoài về, đây là nguyên nhân chính khiến Tầm Tầm bất mãn.
Nhậm Tư Đồ vừa gọi điện đặt đồ ăn xong, quay lại thì thấy Tầm Tầm đang khoanh hai tay trước ngực ngồi trên sofa với dáng vẻ bất mãn. "Con lặp lại lần nữa, con không ăn thức ăn ở ngoài!"
Tôn Dao đang ngồi bên cạnh Tầm Tầm, vừa xem quảng cáo mình đóng trên ti vi vừa oán thán: "Đã nói phần mặt phía bên phải của dì đẹp hơn mà cứ không chịu nghe. Con xem, quay kiểu gì mà khiến mặt dì giống như cái cây xỏ giày thế kia..."
Thấy Tôn Dao không thèm để ý tới mình, Tầm Tầm cố ý nhấn mạnh, bổ sung thêm một câu thật khó nghe: "Cây xỏ giày cực lớn..."
Tôn Dao lập tức nhăn mày lại, sau đó quay người qua gõ vào đầu Tầm Tầm không chút khách khí. Tuy cô đang xem quảng cáo, nhưng trên thực tế, những lời than thở của Tầm Tầm cô nghe không sót chữ nào. "Vậy thì chỉ có thể trách chú Gia Ngôn của con cho chúng ta leo cây, giữa chừng quyết định đi ăn cơm với một người bạn từ nước ngoài trở về."
Tầm Tầm nghe thế thì môi dẩu lên càng cao.
Tôn Dao nghĩ một lúc, sau đó lập tức tìm được kế sách. "Nếu không thì gọi điện cho chú chân dài của con đi, xem xem chú ấy có thời gian không?"
Mắt Tầm Tầm lập tức sáng lên, nhưng sau đó lại trở nên u ám. "Chú ấy bị tai nạn giao thông, Nhậm Tư Đồ không cho cháu làm phiền người ta dưỡng bệnh."
Tôn Dao giật mình, sau đó đưa mắt nhìn về phía Nhậm Tư Đồ. Nhậm Tư Đồ gật đầu, Tôn Dao nhất thời cảm thấy hơi chán nản nên cầm chiếc điện thoại đang đặt trên bàn lên...
Trước nay Tôn Dao không hề thiếu những lời mời vào đêm cuối năm, bây giờ vừa mở Wechat lên là có thể tìm được hơn mười tin nhắn hẹn hò mà trước kia cô không thèm đoái hoài. "Tám giờ rưỡi, tiệc buffet kiểu Nhật, có muốn đi không?"
Tầm Tầm gật đầu lia lịa.
"À, ở đây còn có một lời mời nữa, cũng là tám giờ rưỡi, nhưng là đồ ăn kiểu Thái."
Tầm Tầm cân nhắc một chút rồi quyết định: "Đồ ăn kiểu Thái."
"Còn tin nhắn này nữa... Bảy giờ rưỡi, ăn lẩu."
Mắt Tầm Tầm lập tức sáng rực lên nhưng Tôn Dao nhìn đồng hồ rồi lập tức gạt phắt đi. "Bây giờ đã bảy giờ rồi, chắc chắn là không kịp nữa, hay thôi đi." Nói xong thì xóa tin nhắn ấy ngay.
Nhậm Tư Đồ đành phải nhẹ nhàng nhắc nhở một câu: "Mình đã gọi đồ ăn bên ngoài rồi..." Đáng tiếc, lời nhắc nhở của cô đã bị hai người này phớt lờ làm như không nghe thấy.
Lúc Nhậm Tư Đồ không nén được tiếng thở dài thì chuông cửa lại vang lên hai tiếng "kính coong".
"Đồ ăn đến rồi sao?"
Tôn Dao ngạc nhiên hỏi, Tầm Tầm hoảng hốt xong lại nghiêm túc tuyên bố: "Con không ăn đồ ăn bên ngoài."
Nhậm Tư Đồ đã nhanh nhẹn chạy ra mở cửa.
Nhưng đứng bên ngoài cửa nhà cô không phải là anh chàng đưa đồ ăn nhanh.
"Sao anh lại..." Nhậm Tư Đồ ngạc nhiên nhìn chàng trai với một cánh tay bị bó bột ở ngoài cửa.
Khi Tôn Dao, Tầm Tầm và Nhậm Tư Đồ ngồi trên chiếc xe hơi rộng lớn như một căn phòng thì từ "ngạc nhiên" đã không đủ để miêu tả nét mặt của họ lúc này.
Trong chiếc xe rộng lớn như căn phòng này, các đầu bếp đang chuẩn bị thức ăn và những dụng cụ cần thiết cho một bữa tiệc nướng. Thời Chung lấy đồ uống từ trong chiếc tủ lạnh bên cạnh bàn thức ăn ra mời khách. Khi đồ uống được đặt vào tay Tầm Tầm, Tần Tầm dùng ánh mắt để thể hiện sự sùng bái của mình dành cho chú chân dài. "Mấy cái vỉ này..." Tầm Tầm chỉ vào mấy cái vỉ nướng mà đầu bếp đang chuẩn bị. "Chúng ta đang đi mở tiệc nướng sao?"
Thời Chung mỉm cười. "Trong cốp xe còn có pháo hoa nữa, sau khi ra ngoại ô mở tiệc BBQ ở đó xong thì chúng ta có thể bắn pháo hoa."
Tiếng hoan hô thích thú của Tầm Tầm lập tức vang vọng khắp không gian.
Tôn Dao hài lòng nhìn một đầu bếp khác đang ướp thịt bò, lặng lẽ thì thầm vào tai Nhậm Tư Đồ
- người dường như đang thất thần kia: "Đừng có nghĩ tới Thịnh Gia Ngôn của cậu nữa, anh ta..." Tôn Dao hất cằm về phía Thời Chung đang trò chuyện vui vẻ với Tầm Tầm. "... quả là khiến người ta phải động lòng."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!