Một đêm nhiều biến cố cứ thế mà trôi qua.
Dường như Nhậm Tư Đồ đánh rơi thứ gì đó trong cái đêm đã trở thành quá khứ ấy. Ngày hôm sau khi làm việc, cô cứ bồn chồn không yên, liên tục dùng cà phê để giúp tinh thần tỉnh táo hơn.
Ngay cả Mạc Nhất Minh cũng để ý thấy cô liên tục đến phòng nghỉ để pha cà phê. Khi cô pha tới ly cà phê thứ sáu, cuối cùng anh cũng không nhịn được nữa mà ngăn cô lại. "Em không muốn sống nữa sao? Cứ uống cà phê như thế thì sẽ chết đấy!"
Nhậm Tư Đồ cũng không biết làm sao. Bây giờ, trong miệng toàn là mùi cà phê, khiến cả cô cũng cảm thấy khó chịu, nhưng... "Nếu không uống thì em không thể tập trung được. Mười phút nữa sẽ có bệnh nhân đến tư vấn."
Nghe cô nói thế, Mạc Nhất Minh càng không kìm được mà quan sát cô từ đầu đến chân, cuối cùng phát hiện trên mắt cô có hai quầng thâm mà ngay cả kem che khuyết điểm tốt nhất cũng không giấu được. "Tối hôm qua em làm gì? Đừng nói là cả đêm không ngủ nha?"
Vừa nghĩ tới những lời của Tưởng Lệnh Thần, vừa nghĩ tới bóng lưng lầm lũi của Thời Chung, vừa nghĩ đến nét chữ nắn nót trên tờ giấy kia, vừa nghĩ đến vẻ mặt u ám của Thịnh Gia Ngôn sau khi nghe cô kể lại những lời của Tưởng Lệnh Thần... thì cô lại trằn trọc suốt đêm, không tài nào ngủ được.
Cô biết rất nhiều phương pháp điều trị chứng mất ngủ, dùng thuốc có, không dùng thuốc cũng có, nhưng đáng tiếc khi chuyện vận vào mình thì lại luôn là "bác sĩ trị bệnh cho người, không trị được cho mình."
Mạc Nhất Minh không quan tâm lắm đến cuộc sống riêng tư của cô, nắm được cơ hội là hỏi luôn: "Đúng rồi, anh nhờ em hỏi Tôn Dao xem đêm cuối năm có hẹn hay không, em hỏi giúp anh chưa vậy?"
"Cậu ấy hẹn với Tầm Tầm rồi, nói là dẫn nó đi ăn party."
Vừa nghe đối thủ trong đêm Giao thừa của mình chính là Tầm Tầm, Mạc Nhất Minh thở phào một hơi, mỉm cười nói: "Đồ ăn bên ngoài thì có gì ngon đâu chứ? Hay là thế này đi, hôm ấy em dẫn anh theo với, anh sẽ cố gắng chịu thiệt, chuẩn bị cho các em một bữa tiệc cuối năm thật thịnh soạn..."
Nhậm Tư Đồ vốn đang nhờ vào cà phê để tỉnh táo, giờ nghe anh nói một tràng như súng liên thanh, không chịu để yên thì đầu cô càng đau nên định lập tức cắt đứt cuộc trò chuyện này. "Lẽ ra giờ này anh đang bận đúng không nhỉ? Sao còn có thời gian nhàn rỗi ở đây mà tán dóc với em thế?"
Mạc Nhất Minh nhún vai với vẻ nhàn rỗi. "Tưởng Lệnh Thần nói luật sư của anh ta hẹn với anh ta đột xuất nên dời cuộc hẹn điều trị với anh vào lần sau, cho nên bây giờ anh… cực kỳ rảnh rỗi."
Nhậm Tư Đồ bỗng cảm thấy căng thẳng một cách vô cớ, cô làm bộ giơ tay lên nhìn đồng hồ. "Không nói chuyện với anh nữa, bệnh nhân của em sắp đến rồi." Nói xong liền bưng ly cà phê, vội vã rời khỏi phòng nghỉ.
Nhậm Tư Đồ vừa về tới phòng làm việc của mình là lập tức gọi cho Thịnh Gia Ngôn. Thịnh Gia Ngôn hẹn gặp Tưởng Lệnh Thần gấp như thế, chắc chắn không phải chuyện gì tốt đẹp...
Nếu số điện thoại của Thịnh Gia Ngôn mà không gọi được thì nó sẽ chuyển đến cho nữ trợ lý của anh. Nhậm Tư Đồ mong ngóng cuộc gọi được kết nối, nhưng đáng tiếc cuối cùng bên kia lại vang lên giọng một cô gái: "A lô?"
Cho dù là thế, Nhậm Tư Đồ vẫn ôm chút hy vọng. "Chào cô, tôi là Nhậm Tư Đồ, có thể gọi Luật sư Thịnh nghe điện thoại một chút được không?"
Cùng lúc này, trợ lý của Thịnh Gia Ngôn đang ngồi ở bàn làm việc của mình, nghe thấy yêu cầu trong điện thoại thì ngẩng lên nhìn về phía phòng làm việc của Thịnh Gia Ngôn.
Cô ta vừa vặn nhìn thấy Thịnh Gia Ngôn đẩy cửa phòng làm việc đi ra.
Trợ lý gọi anh vài tiếng nhưng anh lại làm như không nghe thấy. Nhìn Thịnh Gia Ngôn bước thẳng vào phòng họp với gương mặt hằm hằm, cô trợ lý đành phải nói lời xin lỗi với Nhậm Tư Đồ. "Xin lỗi cô Nhậm, Luật sư Thịnh vừa vào phòng họp rồi. Thân chủ của anh ấy đang đợi ở trong đó, chắc là đang bàn công việc. Đợi bọn họ họp xong, tôi sẽ bảo anh ấy gọi lại cho cô."
Lúc này, Tưởng Lệnh Thần đang ngồi bên bàn họp, Wechat trong điện thoại không ngừng vang lên. Anh ta mở một tin nhắn thoại ra, lập tức vang lên giọng nói nhão nhoẹt: "Anh yêu à, sao mấy ngày nay không thấy anh xuất hiện ở đâu hết vậy, đừng nói là anh bị nhốt lại rồi nha?"
Tưởng Lệnh Thần nghe với vẻ mặt khinh khỉnh, cũng không thèm nhắn lại mà mở một tin nhắn thoại khác. Giọng nói của cô gái này còn ngọt ngào hơn cả cô trước: "Tưởng công tử à, gần đây anh trốn chỗ nào để tu tâm dưỡng tính rồi sao? Không có tin gì của anh hết, nhớ anh muốn chết..."
Khi Tưởng Lệnh Thần mở tin nhắn thoại thứ ba ra thì cửa phòng họp vang lên một tiếng "cạch" và bị ai đó đẩy vào. Tưởng Lệnh Thần chỉ ngước mắt nhìn về phía cửa, chào một cách ngả ngớn theo kiểu quân đội với Thịnh Gia Ngôn và tiếp tục nghe tin nhắn của mình.
Thịnh Gia Ngôn đi đến bên cạnh Tưởng Lệnh Thần, không cắt đứt nguồn cảm hứng của anh ta mà chỉ chậm rãi nói: "Anh Tưởng, lần này tôi tìm anh là muốn thông báo cho anh biết, vì một lý do riêng tư mà tôi không thể tiếp tục theo vụ án của anh được nữa."
Mãi đến khi ấy, Tưởng Lệnh Thần mới thả điện thoại xuống, nghiêm túc nhìn Thịnh Gia Ngôn.
Không tìm thấy nguyên nhân từ nét mặt của Thịnh Gia Ngôn, Tưởng Lệnh Thần không khỏi cau mày: "Tại sao?"
Thịnh Gia Ngôn không giải thích gì thêm mà chỉ nở một nụ cười ôn hòa: "Có điều anh cứ yên tâm, vụ án của anh sẽ chuyển sang cho luật sư Lâm của văn phòng luật sư chúng tôi. Luật sư Lâm vừa trở thành một trong những ông chủ của văn phòng này, anh có thể tuyệt đối yên tâm về sự chuyên nghiệp của anh ấy."
Tưởng Lệnh Thần suy nghĩ một lát, cuối cùng cũng thản nhiên chấp nhận. "Vậy thì cứ làm thế đi, dù sao ai làm luật sư cho tôi cũng thế cả."
Thịnh Gia Ngôn gật đầu. "Nếu như tôi đã không còn là luật sư biện hộ của anh, vậy thì..."
Trên mặt Thịnh Gia Ngôn vẫn còn nở nụ cười nhưng ngay sau đó, anh bèn túm cổ áo Tưởng Lệnh Thần, xách anh ta ra khỏi ghế, đấm một cú thật mạnh vào mặt anh ta.
Tưởng Lệnh Thần hoàn toàn không kịp phản ứng, ngay cả thời gian để cảm nhận cơn đau cũng không có, đã bị đánh gục xuống bàn họp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!