Chương 12: Nụ cười ai làm lỡ đời ta

Chiếc xe của Nhậm Tư Đồ phóng vun vút trong màn đêm đen kịt, không khí lạnh ngưng tụ lại thành một lớp sương mờ trên cửa kính xe.

Vì đang là ban đêm nên trên đường đã không còn xe cộ đông đúc như lúc chiều, người qua lại cũng thưa thớt hơn nhiều. Nhậm Tư Đồ quyết định chọn đi đường tắt, xe rẽ vào một con đường nhỏ bên cạnh đường lớn, xung quanh càng trở nên vắng vẻ. Nhậm Tư Đồ nghĩ tới nghĩ lui, đợi hoàn hồn lại thì phát hiện mình đang đeo tai nghe bluetooth.

Cô là kiểu người thích mềm không thích cứng, Tầm Tầm vừa giả vờ đáng thương là cô bèn hết cách. Còn người đàn ông đó, chỉ cần cởi bỏ vẻ mạnh mẽ thường ngày, trở nên tĩnh lặng, không ngang tàng, cộng thêm lại bị bệnh thì Nhậm Tư Đồ liền cảm thấy mình đành chịu thua trước dáng vẻ này của anh.

Cô nhấn một dãy số, đối phương nhanh chóng nghe máy.

Nhưng anh không nói gì, chỉ đợi cô lên tiếng trước.

"Tôi..." Ngay cả chính bản thân Nhậm Tư Đồ cũng không hiểu tại sao mình lại gọi cuộc điện thoại này nên cảm thấy mất tự nhiên.

"Em để quên gì ở nhà tôi à?"

"Không có." Nghe thấy giọng nói thong thả của anh, Nhậm Tư Đồ cũng không còn thấy gượng gạo mất tự nhiên nữa. "Nếu cậu không thích nằm viện thì ngày mai đợi hết giờ làm rồi tôi sẽ sang thay thuốc cho cậu. Trước đây đều do trợ lý của cậu thay thuốc đúng không? Thuốc bôi không đều, băng gạc thì buộc lộn xộn không đâu vào đâu, lúc nãy tháo băng ra cho cậu, tôi đã định nói rồi."

Hình như anh đang mỉm cười: "Em nói thế chẳng phải bảo tôi khỏi cần đến bệnh viện sao?"

Cô không có ý đó, nhưng nghe giọng nói đột nhiên trở nên vui vẻ hơn lúc trước của anh, Nhậm Tư Đồ không nỡ khiến anh mất hứng.

Không khí lúc này rất vui vẻ, cho dù cả hai không nói gì nhưng vẫn không cảm thấy ngượng ngập.

Nhưng đúng lúc này, bên tai Nhậm Tư Đồ bỗng vang lên một tràng tiếng còi xe chói tai, tiếng còi ấy như xé toang màn đêm yên tĩnh. Sau đó, một chiếc siêu xe phóng vút đến trước mắt Nhậm Tư Đồ. Rồi chiếc xe kia bỗng nhiên xoay ngang, ngang ngược chặn xe của Nhậm Tư Đồ lại.

Nhậm Tư Đồ giẫm mạnh phanh xe theo phản xạ, sau khi một tiếng két chói tai vang lên, xung quanh lại trở nên yên tĩnh như trước.

Xe của người kia bật hai ngọn đèn sáng trưng, cứ chắn ngang trước đầu xe của Nhậm Tư Đồ không chịu nhúc nhích, hồi lâu sau vẫn không định chạy đi. Nhậm Tư Đồ nhìn thùng xe của chiếc xe kia, xác định mình không đụng trúng nó thì thở phào một hơi.

Xe của Nhậm Tư Đồ và người kia đều là dòng SUV(*) cỡ lớn, cộng thêm đang trên đường một chiều, xe của cô tiến không được mà lùi cũng không xong, đành bị kẹt ở giữa đường như thế. Nhậm Tư Đồ khó hiểu, liên tục nhấn mấy tràng còi xe, vậy mà bên kia vẫn không có phản ứng gì.

(*) SUV: Là tên của một dòng xe, viết tắt Sport Utility Vehice

- dòng xe thể thao đa dụng, có cấu tạo khung xe to, rộng, gầm xe cao.

Có lẽ Thời Chung ở đầu dây bên kia đã nghe thấy tiếng phanh gấp, liền trầm giọng, hỏi cô: "Có chuyện gì thế?"

"Có xe giành đường, chặn xe của tôi lại. Tôi xử lý trước đã, lát nữa gọi lại cho cậu sau."

Nhậm Tư Đồ tắt máy, hạ của xe xuống, hét to: "Anh có thể lái xe sang chỗ khác không?"

Đối phương không trả lời, Nhậm Tư Đồ lại nhấn còi xe mà bên đó vẫn không có động tĩnh gì. Cô đành phải xuống xe, bước nhanh đến bên cạnh thân xe của người kia, gõ vào cửa sổ.

Mãi đến lúc ấy, Nhậm Tư Đồ mới nhận được sự đoái hoài của đối phương. Chỉ nghe một tiếng "cạch" nho nhỏ vang lên, cửa kính trước mặt Nhậm Tư Đồ từ từ được hạ xuống.

Khi cửa kính xe hạ xuống được một nửa, gương mặt của người kia dần lộ ra trong bóng tối, các dây thần kinh của Nhậm Tư Đồ như căng lên, cô vội vàng quay đầu định bỏ đi.

Nhưng động tác của người kia còn nhanh hơn cả cô, anh ta vươn tay ra, lập tức níu được Nhậm Tư Đồ.

"Còn nhớ tôi không? Bác sĩ Nhậm..."

Nhậm Tư Đồ cảnh giác nhìn xung quanh một vòng.

Đây là một quán cà phê hết sức bình thường ở ven đường.

Điều bất thường, chính là gã đàn ông đang ngồi trước mặt Nhậm Tư Đồ.

Anh ta ngang ngược kéo cô tới đây chỉ vì muốn nhìn cô uống cà phê, ăn bánh ngọt thôi sao?

"Có phải cô đang rất ngạc nhiên tại sao tôi lại kéo cô đến đây uống cà phê mà không lôi cô đến một chỗ hoang vu nào đó rồi cường bạo?" Tưởng Lệnh Thần nhấm nháp cà phê, giọng có vẻ khinh khỉnh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!