Chương 11: (Vô Đề)

Cùng lúc ấy, phía bên kia của thành phố, Thời Chung đang ngồi dựa vào đầu giường với gương mặt tái xanh, nhưng ánh mắt lại hết sức sắc bén, nhìn chằm chằm vào anh chàng Trợ lý Tôn đang đứng nói chuyện điện thoại bên cạnh.

Trợ lý Tôn nhanh chóng cúp máy, nhìn về phía ông chủ với ánh mắt nịnh nọt. "Ánh mắt của anh vừa rồi là ra hiệu cho tôi nói với cô ấy như thế đúng không?"

Thời Chung gật đầu rất khẽ, giọng hơi khàn khàn: "Cô ấy trả lời thế nào?"

"Cô ấy nói hôm nay cũng không có việc gì, hỏi tôi có thể đợi cô ấy đến rồi hãy đi không? Thay thuốc, đo nhiệt độ, vân vân… Cô ấy là bác sĩ, tôi có thể yên tâm giao anh cho cô ấy nhỉ?"

Thời Chung cất tiếng khen ngợi với gương mặt không chút biểu cảm: "Coi như không uổng công nuôi cậu."

Trợ lý Tôn cười hì hì, nhưng trong lòng thì đang gào thét: Đồ tư bản khát máu! Bóc lột tôi còn chưa đủ hay sao mà còn dụ dỗ, lừa gạt thêm một cô gái nhà lành đến đây nữa? Thương cho kẻ lương thiện như tôi, đành phải cắn răng làm những việc nối giáo cho giặc này dưới sự bức ép của anh!

"Đừng vội vui mừng!" Thời Chung lạnh nhạt thốt ra một câu, khiến cho nụ cười của Trợ lý Tôn đông cứng trên khuôn mặt.

"Tôi vừa nghe thấy cậu ở ngoài phòng khách hét rằng tôi chết rồi." Ánh mắt của Thời Chung lạnh lùng quét qua người Trợ lý Tôn. "Cậu mong tôi chết đến thế sao?"

Trợ lý Tôn rầu rĩ gục đầu xuống. "Tôi không dám…"

Tầm Tầm ở nhà Thịnh Gia Ngôn làm bài tập của ngày hôm đó xong, Nhậm Tư Đồ mới dẫn cậu nhóc về nhà. Lúc về tới nhà thì cũng sắp tới giờ đi ngủ của Tầm Tầm. Nhậm Tư Đồ sắp xếp cho Tầm Tầm ngủ xong, nhìn đồng hồ thì đã là chín giờ rưỡi.

Từ nhà cô đến nhà Thời Chung cũng không xa lắm nhưng khi cô tới nơi thì anh chàng nói chuyện điện thoại kia đã đi mất rồi, chỉ gửi chìa khóa nhà Thời Chung lại cho bảo vệ trực đêm.

Nhậm Tư Đồ quét thẻ chìa khóa nhà Thời Chung rồi bước vào thang máy. Lên đến nơi, quả nhiên xung quanh hết sức lạnh lẽo, nhà cửa được bài trí dựa trên ba màu cơ bản đen, trắng, xám, khiến người ta có cảm giác vô cùng áp lực.

Các cánh cửa phòng trong nhà đều được đóng kín, Nhậm Tư Đồ không biết phòng nào là phòng ngủ của anh nên đi về phía căn phòng cách xa phòng khách nhất theo trực giác. Vừa đẩy cửa bước vào, quả nhiên thấy Thời Chung đang ngủ trong đó.

Cánh tay anh bó bột trắng toát, cho dù đang ngủ thì có lẽ cũng không được thoải mái lắm. Đây là lần đầu tiên Nhậm Tư Đồ nhìn thấy người đàn ông mạnh mẽ, ngang tàng này lộ ra vẻ yếu ớt, đáng thương như thế. Tuy dép đi trong nhà rất mềm mại, không tạo ra tiếng động nhưng Nhậm Tư Đồ vẫn bất giác nhón chân, nhẹ nhàng bước về phía chiếc giường.

Đến gần Thời Chung, Nhậm Tư Đồ mới phát hiện anh ngủ rất trầm tĩnh nhưng trên mặt lại hiện rõ vẻ mệt mỏi. Chiếc drap giường sẫm màu càng tôn lên gương mặt tái nhợt của anh.

Lúc nãy, anh chàng trong điện thoại nói với cô là đến mười một giờ đêm phải gọi anh dậy để thay thuốc. Nhậm Tư Đồ nhìn đồng hồ, thời gian chưa tới. Cô đang do dự xem nên quay lại phòng khách đợi đến giờ rồi vào gọi anh hay cứ đợi ở đây cho tới lúc anh thức dậy thì đúng lúc ấy, anh xoay người đổi tư thế, từ nằm thẳng sang nằm nghiêng, chăn cũng vì thế mà rơi khỏi vai anh.

Nhậm Tư Đồ do dự một chút, cuối cùng đến gần, cúi người vén chăn lại cho anh. Từ góc nhìn của Nhậm Tư Đồ lúc này, anh đang khẽ mím môi, đường cong của đôi môi cực kỳ đẹp và thu hút.

Trong khoảng vài giây, Nhậm Tư Đồ lại nhớ tới nụ hôn khiến cô rung động vào đêm hôm đó nên cảm thấy hơi khô miệng, cô vô thức nuốt một ngụm nước bọt.

Nhậm Tư Đồ thu ánh mắt đã dừng lại khá lâu trên đôi môi anh, đang định đứng thẳng người dậy thì bỗng cứng đờ…

Không biết anh đã thức dậy từ lúc nào.

Cách một khoảng chưa tới năm centimét, anh đang lẳng lặng nhìn cô.

"Em đến rồi…"

Thời Chung nói nhỏ, thậm chí còn nở một nụ cười không rõ ràng lắm, dường như không hề bất ngờ trước sự xuất hiện của cô ở nơi này.

Nhậm Tư Đồ ngẩn người trong chốc lát, nhìn người đàn ông mang vẻ mặt mệt mỏi vì bệnh kia cố gắng ngồi dậy một cách khó nhọc. Khi ngồi dậy, không biết có phải vì đè lên vết thương hay không mà anh hơi nhíu mày lại.

Nhậm Tư Đồ nhích tới đỡ lấy anh theo phản xạ, ánh mắt vô tình lướt qua môi anh, động tác đã tự nhiên hơn. Nhậm Tư Đồ giả vờ ho khan vài tiếng, rụt tay lại, thấy anh vẫn còn cau mày thì vội hỏi: "Có phải cậu cảm thấy không khỏe ở đâu không?"

Anh chỉ vào bụng mình, đồng thời ngước mắt lên, lẳng lặng nhìn Nhậm Tư Đồ. Nhậm Tư Đồ đang đứng, còn anh đang ngồi, tư thế ngửa mặt lên nhìn cô thế này ít nhiều cũng mang theo chút gì đó rất đáng thương. Một người đàn ông trước nay luôn mạnh mẽ, ngang tàng, giờ lại bộc lộ sự yếu ớt trước mặt cô, sức ảnh hưởng đúng là rất lớn.

Thế là Nhậm Tư Đồ quên béng mất lúc này mình đang đối diện với một người đàn ông trưởng thành, không lâu trước đây còn thổ lộ tình cảm đặc biệt với cô. Với chức trách của một bác sĩ, cô nói ngay: "Để tôi xem thử?"

Thời Chung nhìn cô, trong mắt có vẻ gì đó rất lạ, sau đó thì đồng ý, vén chăn lên. Anh mặc bộ đồ ở nhà, áo kiểu cổ tròn, sẫm màu. Nhậm Tư Đồ ngẩng lên nhìn anh, thấy ánh mắt gần như là ưng thuận của anh thì từ từ đưa tay kéo áo anh lên.

Nhậm Tư Đồ vốn cứ tưởng bụng anh bị quấn băng gạc hay có vết thương gì đó, nhưng thứ mà cô nhìn thấy này chỉ là vùng hông rắn chắc, cùng cơ bụng với các múi rõ ràng.

Làm gì có vết thương nào đâu chứ?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!