Mãi đến nửa đêm về sáng, Từ Kính Nam mới dần bình phục trở lại.
Quản gia bước vào nhìn tình cảnh ấy thì lặng lẽ lui ra ngoài.
Hai người ngồi dưới đất, các loại thuốc vung vãi khắp nơi trên sàn nhà.
Từ Kính Nam mở mắt ra nhìn Tôn Dao.
Anh đang dựa vào lòng cô.
Trong khoảnh khắc ấy, Tôn Dao cũng không biết ma xui quỷ khiến thế nào mà mình lại đưa tay vuốt ve gương mặt anh.
Và cũng trong khoảnh khắc ấy, cô ý thức được rằng mình đã phạm phải một sai lầm mà chính cô cũng không thể tha thứ được cho mình: cô sinh lòng thương hại anh ta.
"Đừng có kinh ngạc như thế, thuốc giảm đau thôi mà." Từ Kính Nam nói bằng giọng yếu ớt.
Thời khắc Từ Kính Nam bất ngờ đưa tay nắm lấy tay Tôn Dao cũng chính là thời khắc mà cô đẩy mạnh anh ra.
Tôn Dao đẩy anh ra xong vội đứng bật dậy, thầm mắng mình là vừa lành sẹo đã vội quên đau, vì thế hấp tấp bỏ đi ngay.
Cô cần rượu, cần dùng nó để làm tê dại nhiều thứ.
May mà hầm rượu vẫn còn ở chỗ cũ, dưới tầng hầm.
Người dẫn cô tới đây để uống trộm rượu năm đó là Từ Kính Nam.
Người lần tìm khắp cả biệt thự họ Từ để cứu cô ra khỏi hầm rượu khi cô bị Từ Kính Diên nhốt trong đó cũng chính là Từ Kính Nam…
Nhưng sao ngay cả men rượu cũng không thể cứu rỗi được cô, ngược lại còn khiến cô dễ dàng nhớ tới chuyện năm đó.
Tôn Dao tức tối ném một chai rượu vỡ toang.
Từ Kính Nam chống nạng, đi đến trước mặt cô.
"Tôn Dao, thừa nhận đi, em vẫn còn yêu anh!"
Anh vuốt ve khuôn mặt cô, hôn lên bờ môi cô.
Trong bóng tối, dưới sự thúc giục của men rượu, mọi chuyện cứ thế lặng lẽ diễn ra.
Hết sức hoang đường, nhưng cũng… hết sức tự nhiên..
Thuở thiếu niên, họ từng mang một tâm trạng kích động vội vàng, nôn nóng muốn được hưởng thụ lần đầu tiên của nhau.
Nhưng mỗi một bước tiến đều trúc trắc và gian nan.
Lúc ấy, Tôn Dao chỉ có một cảm giác duy nhất là đau, nhưng trong lòng lại hết sức ngọt ngào nên không cảm thấy như thế là chưa hoàn mỹ.
Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi nào đó, Tôn Dao đắm chìm trong hồi ức ngọt ngào ấy.
Điều này khiến cô không kìm được đưa tay bấu vào vai Từ Kính Nam.
Bả vai hơi gầy gò năm nào đã trở nên vạm vỡ săn chắc, ẩn chứa một nguồn năng lượng mạnh mẽ, giam cầm Tôn Dao trong cơn dục vọng đê mê.
Nhưng đúng vào lúc này, một giọng nói xảo quyệt, nham hiểm, từng vang vọng trong giấc mơ của cô vô số lần, giày vò cô trong vô vàn ngày đêm bỗng nhiên bật lên…
"Anh có thể chơi con nhỏ này? Tại sao tôi không thể?"
Đó là giọng nói của Từ Kính Diên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!