Chương 108: (Vô Đề)

Người quản lý thấy anh trịch thượng như thế thì vội vàng dùng khuỷu tay đẩy Tôn Dao một chút.

Tôn Dao hiểu ý của chị ta nên miễn cưỡng giơ tay ra, cố cong môi lên coi như là nở một nụ cười.

"Lần đầu gặp mặt, mong được anh giúp đỡ nhiều hơn."

Khi ấy Từ Kính Nam mới đưa tay ra nắm lấy tay cô, thái độ rất kiêu ngạo.

Tôn Dao thấy thế cũng chỉ cười nhạt.

Người quản lý gắng sức làm nóng bầu không khí.

"Chủ tịch Từ, tập đoàn của anh có người chuyên phụ trách công tác truyền thông nên có thể anh không biết, đây đã là lần thứ ba Tôn Dao đóng phim do tập đoàn các anh đầu tư rồi đấy.

Chúng tôi rất mong chờ lần hợp tác thứ tư của chúng ta."

Khi có thể thoát khỏi người quản lý, Tôn Dao bực bội tới nỗi phải mượn rượu để giải hết cơn sầu.

Mạc Nhất Minh từng trêu chọc cô rằng cô là người không có số hưởng phúc.

Một bữa tiệc mừng linh đình như thế, rượu vang mấy chục nghìn một chai mà lại không vừa miệng cô.

Cuối cùng, Tôn Dao còn bảo nhân viên phục vụ mang hai chai rượu đế ra thì mới có thể uống một cách thỏa thuê.

Có điều cái tên què này lại chạy tới quấy rầy khoảng thời gian độc ẩm của cô…

Thảm dày cách âm rất tốt nên Tôn Dao hoàn toàn không nghe thấy tiếng bánh xe lăn, mãi cho đến khi chiếc xe lăn vòng qua cái bàn trước mặt cô.

Đây là phòng bên hông đại sảnh, ngoại trừ cô thì còn ai ăn no rửng mỡ chạy tới đây tìm kiếm sự yên tĩnh nữa chứ?

Tôn Dao chỉ nghiêng đầu qua nhìn, tâm trạng vui vẻ vì nhờ có men rượu trợ hứng bỗng lập tức tan biến.

Từ Kính Nam cau mày nhìn cô hồi lâu, cuối cùng cũng chỉ nói một câu: "Đừng uống nữa."

Trong trí nhớ của anh, cô chỉ cần uống một chút thôi là mặt đã đỏ bừng, còn bây giờ… uống cạn một bình rưỡi rượu đế mà mặt vẫn không đỏ, tim không đập nhanh, thậm chí khi anh đưa tay định giật lấy bình rượu của cô thì cô còn đủ nhanh nhẹn để tránh được.

Không chỉ nhanh nhẹn tránh được, cô còn đắc ý dốc nghiêng chai rượu qua, để cho rượu đổ lên đầy quần anh.

Sau đó, cô lập tức kêu lên một tiếng: "Ai da!", rồi vội vàng nhảy xuống khỏi ghế, khom người lau quần cho anh.

"Thật xin lỗi, xin lỗi anh.

Để tôi lau cho anh."

Không hổ là diễn viên vừa giành được giải thưởng, diễn xuất rất giống thật.

Nếu khi sờ vào chân anh dưới ống quần, cô không cố tình nói một câu cay nghiệt thì anh đã tin là cô vô tình làm đổ rượu lên người anh thật.

"Thì ra anh Từ đeo chân giả à! Chân giả dính rượu thì chắc không có việc gì đâu nhỉ?"

Từ Kính Nam vẫn bình tĩnh nhìn vẻ mặt gây hấn của cô.

Rồi anh hôn cô, một cách bất ngờ.

Đúng vậy, sau bao nhiêu năm xa cách, anh lại hôn cô lần nữa.

Có điều lần này, thứ anh nhận được không phải là ánh mắt vừa dịu dàng như nước vừa ngây thơ ngơ ngác của cô mà là một cái tát nảy lửa khiến má Từ Kính Nam lập tức đỏ bừng lên.

Trong căn phòng rộng rãi và trống trải, âm thanh chát chúa ấy vang vọng rất lâu mới hoàn toàn biến mất.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!