Còi xe vang lên càng lúc càng gay gắt.
Tôn Dao đứng sau cửa sổ, lén nhìn ra ngoài.
Đó là một chiếc xe hơi sang trọng, thân xe màu đen cùng cửa kính phản quang phía đầu xe khiến người ta không thể nhìn rõ tình hình bên trong.
Tôn Dao do dự một lát, cuối cùng mặc thêm áo khoác, đi ra ngoài.
Khi Tôn Dao vừa đi đến bên cạnh chiếc xe, cửa xe bỗng nhiên bật mở.
Cuối cùng cô cũng nhìn thấy Giám đốc Triệu.
Nhưng ông ta bị người ta đá xuống xe, mặt mũi bầm dập, sợ tới nỗi quỳ rạp dưới đất không đứng dậy nổi.
Tôn Dao hoảng hốt vội vàng lùi ra sau một bước.
Sau đó, trên xe có một người bước xuống… bước đi một cách lạnh lùng…
Từ Kính Nam?
Đó là Từ Kính Nam
- người mà cô ngỡ như mình đã quên được.
Cuối cùng, Tôn Dao cũng lấy được bản hợp đồng đóng vai thứ chính như ước nguyện của mình…
Tất cả mọi người đều nghĩ rằng cô đã ngủ với nhà đầu tư có tiếng tăm không tốt kia.
Tôn Dao thà rằng như thế còn tốt hơn là tình trạng của cô bây giờ, bị buộc phải tiếp nhận sự giúp đỡ từ người mà cô hận nhất trên đời.
Cả đời này cô cũng sẽ không thể nào quên được khoảnh khắc khi cô đứng bên cạnh chiếc xe, hoảng hốt nhìn Giám đốc Triệu bị đánh tới mặt mũi bầm dập thì Từ Kính Nam từ trên xe bước xuống với dáng vẻ trịch thượng như tỏa ánh hào quang, sau đó từ trên cao nhìn xuống cô, như thể ở trong mắt anh ta, cô và Giám đốc Triệu đều là những con kiến bé nhỏ.
Đó là lần đầu tiên bọn họ gặp lại nhau sau phiên tòa năm đó.
Tôn Dao cứ ngỡ mình đã thoát ra khỏi nỗi ám ảnh của phiên tòa hôm ấy, nhưng trong khoảnh khắc nhìn thấy Từ Kính Nam, cô phát hiện có rất nhiều thứ thứ không thể trôi qua theo thời gian, ngược lại, chỉ mới lẳng lặng nhìn Từ Kính Nam thôi mà cô đã thấy máu trong người sôi cả lên, cảm giác như có thứ gì đó đang muốn bứt phá, thoát ra khỏi người cô, nhào tới cắt đứt cổ họng của Từ Kính Nam.
Cảm xúc ấy có tên là "hận".
Nhưng Từ Kính Nam vẫn đứng sờ sờ trước mặt cô, thậm chí còn nhìn cô bằng ánh mắt hết sức thất vọng và nói: "Loại người này mà em cũng ngủ cùng được.
Ồ…"
Tiếng "ồ" kia như một cơn ác mộng quấn lấy cô suốt mấy tuần liền.
Vì thế, trong mấy tuần này, mỗi khi Tôn Dao không ngủ được thì gương mặt của Từ Kính Nam sẽ bất chợt hiện lên trong đầu cô.
Tất nhiên Nhậm Tư Đồ nhanh chóng phát hiện ra sự khác thường của cô, nhưng cô có thể nói gì đây? Cô chỉ có thể nói một câu: "Yên tâm đi, tất cả mọi phiền não rồi cũng sẽ trôi qua" để gạt Nhậm Tư Đồ, cũng tự lừa gạt chính bản thân mình.
Có điều Tôn Dao không ngờ được là một tháng sau khi xảy ra chuyện, người quản lý lại giao hợp đồng vốn ở trong tay Giám đốc Triệu cho cô…
Tôn Dao thẳng thừng từ chối.
"Em không nhận đâu."
"Em nhất định phải nhận.
Bộ phim này đã chỉ đích danh em làm nữ thứ.
Chúng ta đã đề cử chị Kỳ Kỳ làm nữ chính và người ta cũng đã đáp ứng để chị ấy đóng vai chính.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!