Chương 10: (Vô Đề)

Sau khi đưa Tôn Dao về nhà, Thời Chung lại lái xe đưa Nhậm Tư Đồ về. Có lẽ vì lúc nãy đã xảy ra những chuyện khiến cả hai đều xấu hổ nên trên đường đi, không ai nói gì nữa. Chỉ một nụ hôn bất ngờ mà trong nháy mắt, khoảng cách của hai người đã bị kéo xa tưởng chừng như vô tận.

Xe dừng dưới toà nhà chung cư của Nhậm Tư Đồ, cô xuống xe, đi được vài bước rồi đột nhiên cắn răng quay trở lại.

Thời Chung vẫn chưa lái xe đi, thấy cô quay lại thì nhanh chóng hạ của kính xe xuống.

Nhậm Tư Đồ hít sau một hơi. Câu nói "sau này chúng ta đừng gặp nhau nữa" đã bị nghẹn trong họng cô rất lâu rồi, nhưng chỉ một giây trước khi cô lấy hết dũng khí để nói ra thì Thời Chung đã ngắt lời cô…

"Không sao, nếu em không thích thì chúng ta có thể làm bạn, con người tôi trước nay không thích cưỡng ép ai cả." Thời Chung nói rất nhẹ nhàng, bình thản.

Anh đoán được cô muốn nói gì nên mới bày tỏ thái độ của mình trước sao? Bởi vì không muốn mất đi người bạn như cô sao?

Cuối cùng, Nhậm Tư Đồ không nói gì cả, chỉ lẳng lặng đưa mắt nhìn Thời Chung lái xe đi. Phản ứng của anh khiến Nhậm Tư Đồ chắc chắn rằng những lời lúc nãy anh cũng chỉ nói cho có mà thôi. Nhậm Tư Đồ không hề cảm thấy mất mát vì chuyện này mà ngược lại thở phào nhẹ nhõm. Nhưng đồng thời với việc thở phào, cô cũng có chút chua xót vì "đã sớm đoán được là sẽ như thế".

Nhậm Tư Đồ bước vào đại sảnh ở tầng trệt thì ngẩn người ra…

Thịnh Gia Ngôn đang đứng dưới chùm đèn rực rỡ giữa đại sảnh, lẳng lặng nhìn cô.

"Sao anh lại ở đây?"

"Anh đang định về nhà, không ngờ vừa ra khỏi cửa thì nhìn thấy em đang nói chuyện với một anh chàng ở bên ngoài. Để khỏi quấy rầy tới hai người, anh quyết định không ra đó." Thịnh Gia Ngôn nhìn cô từ trên xuống dưới như trêu ghẹo, cười ôn hòa. "Xem ra cuộc hẹn đêm nay của em cũng rất thuận lợi."

Đúng vậy, nếu không có nụ hôn và những lời làm tan vỡ thế cân bằng ấy thì đêm nay sẽ là một đêm vô cùng hoàn mỹ: Có chút động lòng, nhưng sau khi trái tim đã bình tĩnh trở lại thì có thể giữ một khoảng cách an toàn, tiếp tục làm bạn.

Nhậm Tư Đồ không nén được nụ cười khổ. "Tầm Tầm ngủ rồi à?"

Thịnh Gia Ngôn gật đầu, sau đó hơi bất ngờ khi nghe cô hỏi: "Cùng đi uống một ly nhé?"

Thật ra Nhậm Tư Đồ không thường tìm Thịnh Gia Ngôn uống rượu, bình thường cô thích đi mua say với Tôn Dao hơn, không nói gì cả, chỉ cúi đầu uống mà không quan tâm đến thứ gì khác. Nhưng chỉ cần Nhậm Tư Đồ lên tiếng yêu cầu, anh sẽ luôn "quên mình để bầu bạn với cô", bởi vì Thịnh Gia Ngôn biết, cái gọi là uống với cô một ly trên thực tế chính là cô đang cần một "cái cây" để dựa vào.

Thịnh Gia Ngôn còn nhớ rõ năm đó, anh và Nhậm Tư Đồ cùng xem bộ phim 2046. Bộ phim kể về một câu chuyện: Khi người ta cất giấu trong lòng một bí mật không muốn cho ai biết thì người đó sẽ chạy vào trong rừng sâu, tìm một cái cây, khoét một cái lỗ trên đó, nói bí mật với cái lỗ rồi dùng bùn đất trét lại, bí mật ấy sẽ không bị ai biết đến.

Trong phim, Vương Phi tình nguyện làm cái cây chỉ thuộc về mình Takuya Kimura với ánh mắt mơ màng không hối hận. Nhiều khi, Thịnh Gia Ngôn cũng trở thành cái cây của một mình Nhậm Tư Đồ. Điểm khác nhau duy nhất chính là ánh mắt của Thịnh Gia Ngôn không hề mơ màng. Ánh mắt của anh rất tỉnh táo, có thể phân tích cho cô mọi vấn đề, giải quyết mọi chuyện nan giải giúp cô.

Bọn họ nhanh chóng tìm được một quán bar ở gần nhà cô ở. Có âm nhạc, có rượu, và có cả "cái cây". Thế là đủ.

"Anh còn nhớ bạn trai đầu tiên của em sau khi em bình phục không?" Sau ba ly rượu, Nhậm Tư Đồ đột nhiên hỏi anh.

Thịnh Gia Ngôn nghĩ một lát. "Cái gã ABC(*) ấy hả?"

(*) ABC: tức là America born Chinese – người Trung Quốc sinh ra ở Mỹ.

"Nói thật, em sắp quên tướng mạo của anh ta trông như thế nào rồi nhưng em vẫn nhớ rất rõ những lời động lòng mà anh ta từng nói với em, những chuyện rất cảm động mà anh ta đã làm cho em. Nhờ có anh ta mà cuối cùng em cũng có thể thoát khỏi nỗi ám ảnh sau chuyện của bố mẹ mình, nhưng kết quả là… anh ta nhìn thấy vết thương trên lưng em."

"…"

"Nó xấu lắm sao? Nhưng em lại cảm thấy trái tim của nhiều người đàn ông còn xấu xí hơn." Nhậm Tư Đồ cứ như đang nhắc đến chuyện của người khác, nói một cách rất thờ ơ và dửng dưng, uống một hớp rượu. Men rượu cay nồng tràn vào khoang miệng làm trôi mất cảm giác rung động mà đêm nay ai đó đã trao cho cô.

Thịnh Gia Ngôn nhìn cô đầy lo lắng, nhưng lại hỏi với giọng điệu trêu đùa: "Sao tối nay em lạ thế nhỉ, tự nhiên lại nhắc đến chuyện xưa?"

"Suỵt…" Nhậm Tư Đồ làm động tác im lặng. "Một "cái cây" đích thực thì chỉ nghe mà không được nói."

Thịnh Gia Ngôn đành phải nghe lời cô, giữ im lặng.

Nhậm Tư Đồ tiếp tục lẩm bẩm: "Còn mẹ em, mỗi lần em đến thăm, bà đều từ chối không gặp, bà cho rằng nếu không phải do em lắm chuyện thì con hồ ly tinh kia đã bị bà thiêu chết rồi. Còn bà, thà rằng một mạng đền một mạng vẫn tốt hơn là ngồi tù nhiều năm như vậy, bây giờ được thả ra, lại chỉ còn hai bàn tay trắng."

"…"

"Cho nên nói, ngay cả tình thân mà cũng như thế thì tình yêu mà đàn ông nói có đáng gì? Chẳng phải chỉ nói cho có thôi sao?" Nhậm Tư Đồ nhìn ly rượu sóng sánh trên tay, những tia sáng ánh lên trong ly cũng giống như nụ cười trên môi cô vậy, hơi vụn nát.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!