Đó là một buổi chiều thứ Sáu bình thường như bao buổi chiều khác, phòng khám tâm lý của Nhậm Tư Đồ đón một bệnh nhân có chút bất thường.
Thật ra vào tuần trước, Nhậm Tư Đồ nhận được bệnh án của bệnh nhân này từ một phòng khám khác chuyển tới. Ông lão tên Tần Tuấn Vĩ này mắc chứng nghiện trộm vặt ở mức độ trung bình. Mặc dù gia cảnh rất khá giả nhưng ông lão thường không thể kiềm chế được mà cứ tái phạm hành vi trộm vặt. Về cơ bản, người nhà của Tần Tuấn Vĩ vẫn giữ thái độ buông xuôi mặc kệ, thậm chí có một dạo còn thuê riêng một người tài xế, chuyên trách việc lén đi theo ông.
Vừa thấy ông trộm đồ của người ta, người tài xế đó sẽ lập tức lẳng lặng đi vào, đút tiền cho chủ cửa hàng để giải quyết rắc rối. Mãi đến một hôm, tài xế nhất thời không theo kịp, ông Tần trộm đồ và bị bắt ngay tại trận, sau đó còn bị người ta đánh cho, lúc ấy người nhà ông Tần mới nhận thức được tính nghiêm trọng của vấn đề và buộc ông phải đến khám bác sĩ tâm lý.
Thật ra so với những bệnh nhân mà Nhậm Tư Đồ từng chữa trị thì tình trạng của bệnh nhân này cũng không có gì đặc biệt. Có điều, bệnh án của ông lão được chuyển đến từ phòng khám danh tiếng nhất trong nước, điều này cho thấy rất nhiều bác sĩ nổi tiếng trong giới cũng phải bó tay với ông.
Buổi chiều hôm ấy, ông Tần đến phòng khám rất đúng giờ. Cô thấy đẩy cửa bước vào là một ông lão trông rất có tinh thần. Lúc này đang là mùa đông, ông mặc một bộ đồ thể thao hết sức bình thường, chân cũng mang giày thể thao, bên ngoài khoác một chiếc áo lông cừu sang trọng, có vẻ đắt tiền. Khăn quàng cổ của ông cũng làm bằng lông cừu, cùng hiệu với chiếc áo khoác. Ông vừa bước vào, Nhậm Tư Đồ không bỏ qua bất cứ cơ hội nào để quan sát ông.
Chỉ thấy ông tiện tay ném áo khoác và khăn quàng cổ lên chiếc sofa bên cạnh cửa ra vào, nhưng lại cẩn thận vuốt phẳng những nếp gấp trên bộ quần áo thể thao rồi mới chịu ngồi xuống. rất dễ nhận thấy ông quý trọng bộ quần áo thể thao rẻ tiền này đến mức nào. Sự tương phản này khiến Nhậm Tư Đồ cảm thấy rất thú vị. bình thường người ta rất khó mà tin rằng người như vậy lại có hành vi trộm cắp khuyên hoài không chịu bỏ.
"Chào bác." Nhậm Tư Đồ mỉm cười nhìn ông lão, sau đó ấn điện thoại nội bộ trên bàn, định gọi người bưng nước vào.
Ông lão liếc nhìn Nhậm Tư Đồ đầy vẻ khinh thường, sau đó quét mắt nhìn ngắm cách bài trí của căn phòng điều trị tâm lý chuẩn mực này một vòng. "Chắc bác sĩ điều trị cho tôi trước kia cũng đã nói với cô rằng trước nay tôi chưa từng ngồi trên cái ghế dựa này. Ngồi lên đó cứ có cảm giác như sắp bị các người giải phẫu vậy…"
Nhậm Tư Đồ ung dung mỉm cười. "Bác thích sao thì cứ ngồi vậy, đừng coi nơi này là phòng khám, mà cứ coi như tới đây để nói chuyện phiếm với con cháu thôi."
Ông lão lập tức mỉa mai đáp trả: "Nói chuyện phiếm với cô cũng đắt quá nhỉ? Đừng tưởng tôi không biết chỗ các cô thu bao nhiêu tiền một tiếng đồng hồ."
Tuy nói thế nhưng sau đó, dưới sự gợi ý và dẫn dắt của Nhậm Tư Đồ, ông Tần liền trò chuyện một cách rôm rả, không chút khách sáo. Có thể thấy ông rất muốn chia sẻ với cô về những "chiến tích huy hoàng" mà mình từng đạt được.
Lúc còn trẻ, ông từng hành nghề trộm cắp trong một khoảng thời gian khá dài. Ông chẳng những không thèm giấu giếm chuyện này mà thậm chí còn cảm thấy đây là một quá khứ hết sức vẻ vang. Ông kể cho Nhậm Tư Đồ nghe bằng giọng điệu gần như là hồi tưởng: "Cô biết không, khi dòng xe nhập khẩu vừa được nhập về nước, không một ai có thể mở được ổ khóa xe do Đức sản xuất. thế mà tôi chỉ nghiên cứu trong vòng ba ngày ba đêm là đã phá được thử thách khó khăn này.
Năm ấy, ở trong giới này, tôi chính là một ngôi sao.
Nhậm Tư Đồ ngồi trên chiếc sofa đơn đối diện, vừa chăm chú lắng nghe vừa nhìn kết quả chuẩn đoán trên bệnh án được gửi qua từ phòng khám trước kia: Bệnh nhân mắc chứng nghiện trộm vặt là do tâm lý ham hư vinh cùng cảm giác cô đơn gây nên. Cuộc sống đầy kích thích năm xưa và cuộc sống quá đỗi an nhàn lúc này đã tạo thành hai thái cực tương phản nhau, khiến bệnh nhân này sinh cảm giác chông chênh, mong muốn dùng cách trộm vặt để lấy lại sự tự tin cho bản thân.
Nghe xong những chiến tích huy hoàng của ông lão, Nhậm Tư Đồ hỏi: "Bác Tần, bác kể cho cháu nghe chuyện gia đình của bác đi. Nghe nói bác và con trai luôn sống nương tựa vào nhau, vậy chắc tình cảm giữa bác và anh ấy rất tốt."
Ông Tần lập tức biến sắc mặt, dáng vẻ đắc ý vừa rồi bỗng trở nên suy sụp giống như một bức tường bị sụt lở, cho thấy ông lão không hề muốn nhắc đến đứa con này chút nào.
Nhậm Tư Đồ viết lên bản ghi chép bốn chữ "yếu tố gia đình", còn khoanh tròn đánh dấu đây là điểm quan trọng. trong lúc Nhậm Tư Đồ đang mong ngóng câu trả lời sẽ như thế nào thì ông lão bỗng nhiên hung dữ nhìn cô rồi lập tức đứng bật dậy. "rốt cuộc cô hỏi xong chưa vậy? những câu hỏi này mấy bác sĩ trước kia của tôi đều đã hỏi hết rồi, tôi cũng đã trả lời cả ngàn lần rồi, đúng là phí thời gian mà!"
Ông lão vơ lấy áo khoác và khăn quàng cổ, định bỏ đi. Nhậm Tư Đồ đứng dậy theo phản xạ, định lên tiếng giữ ông lại. Ai ngờ, đúng lúc ông Tần vừa vịn tay nắm cửa kéo ra thì bên ngoài cũng có người gõ cửa đi vào.
Người gõ cửa chính là tài xế của ông Tần.
Trên tay người tài xế còn cầm điện thoại di động, thấy cửa được bất ngờ mở ra thì hơi ngẩn người một chút. Anh ta nhìn đồng hồ trên tay ông Tần, rồi đưa mắt qua vai ông lão nhìn Nhậm Tư Đồ, vẻ mặt nghi hoặc. " Bác đang định bỏ đi ư?"
" Cậu tìm cho tôi bác sĩ kiểu gì vậy? không có chút trình độ nào hết…"
Ông Tần lập tức phàn nàn với người tài xế rồi định cất bước ra ngoài. Anh tài xế có vẻ khó xử nhưng vẫn chặn trước cửa, không có ý định nhường đường. "Nhưng anh Chung vừa gọi tới hỏi tối nay bác có muốn cùng ăn cơm với anh ấy hay không? Lát nữa anh ấy sẽ tan ca, đúng lúc thuận đường đến đây đón bác."
Ông Tần lập tức dừng bước.
Từ vị trí của Nhậm Tư Đồ nhìn qua chỉ thấy được một bên mặt của ông lão, những đường nét trên ấy hơi căng lên. Xem ra đứa con trai này chính là điểm yếu của ông lão…
Nhậm Tư Đồ nghĩ như vậy. ngay lúc này, chỉ trong nháy mắt, ông lão đã phủ nhận những lời mình vừa nói trước đó. "Ai nói tôi định đi?"
Nói xong, ông lão lập tức ném đồ đạc trở lại sofa. "Tôi còn chưa nói chuyện xong mà."
Nhậm Tư Đồ nhìn Tiểu Từ với vẻ khách sáo rồi làm hành động mời ra ngoài, lúc ấy Tiểu Từ mới đóng cửa đi ra. Lúc này ông lão đã nhàn nhã bắt tréo chân, ung dung ngồi lại trên sofa.
Thấy thỉnh thoảng ông lại bất giác nhìn ra nơi nào đó ngoài cửa sổ, trong mắt thấp thoáng vẻ vui mừng nên Nhậm Tư Đồ cũng nhìn theo ánh mắt của ông. Cô nhìn thấy tòa nhà cao nhất ở phía xa xa đang phản chiếu ánh sáng mặt trời, tạo ra những tia sáng hơi chói mắt.
Đó là một tòa văn phòng mới được khánh thành. Nhậm Tư Đồ cúi đầu suy nghĩ giây lát, tiện thể chuyển chủ đề. "Con trai bác làm gần ở đây sao?"
Ông lão bất giác thu hồi ánh mắt, hơi cụp mi xuống, bình ổn lại cảm xúc của mình, sau đó nói bâng quơ một câu giống như thuận miệng: "Nó làm trong tòa văn phòng mới xây kia, cách đây một con đường."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!