Chương 6: (Vô Đề)

Tôi ngạc nhiên ngắt lời anh.

"Dãy số đó không phải là số điện thoại sao? Tại sao anh lại cảm nhận được?"

Mộc Sanh đắc ý nhếch môi, nụ cười của anh như tỏa ra ánh sáng.

"Đây là mật ngữ của người cá chúng tôi. Mỗi người cá đều có một chuỗi mật ngữ, chỉ cần đối phương thuộc lòng những con số này trong tim, chúng tôi sẽ có thể nhận biết được tình hình của đối phương."

Tôi cảnh giác che n.g.ự. c nhìn anh.

"Vậy anh sẽ không biết tôi đang nghĩ gì đấy chứ! Làm vậy là xâm phạm quyền riêng tư đấy!"

Mộc Sanh ném cho tôi một ánh mắt cạn lời.

"Tôi là người cá, không phải siêu nhân, cô xem phim nhiều quá rồi đấy! Cái này tương đương với việc cảm nhận được nhịp tim và tâm trạng cực đoan của đối phương thôi. Ví dụ như hôm nay, tôi chỉ biết cô đang rất căng thẳng và sợ hãi. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, ở nhà mình thì có gì mà cô phải sợ?"

Tôi thở phào nhẹ nhõm, không muốn tiếp tục chủ đề này nữa, chỉ giục anh trả lời tiếp.

Mộc Sanh lại nhận được một cuộc điện thoại, có vẻ đang có việc gấp, thế là dứt khoát đưa tôi đến chỗ ở của anh.

13

Team Phong Sương Minh Nguyệt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!

Kinh nghiệm từ kiếp trước rèn cho tôi sự đề phòng cao độ với người khác, nhưng với Mộc Sanh, tôi lại ngoài ý muốn sẵn lòng tin tưởng anh.

Đến phòng thu âm của Mộc Sanh, tôi kinh ngạc nhìn căn biệt thự đơn lập sang trọng và đám người bu đông nghẹt trước cửa.

Mộc Sanh ra hiệu, bảo tôi lén đi vào bằng cửa sau.

Bước vào trong, nhìn thấy poster treo la liệt khắp nơi, cùng với phòng thu âm riêng biệt, tôi mới chậm chạp nhận ra anh đã trở thành ca sĩ.

Hiển nhiên Mộc Sanh rất hài lòng với biểu cảm của tôi.

"Tôi cũng không ngờ chỉ hát bâng quơ vài câu mà đã ra mắt làm ca sĩ rồi, nhưng nói chung người trên cạn các cô cũng khá có gu đấy."

Miệng thì khiêm tốn, nhưng khóe miệng cong cong và ánh mắt kiêu ngạo đã bán đứng anh.

Tôi bị bộ dạng của anh chọc cười, anh yên lặng ngắm nhìn tôi.

"Cô nên cười nhiều hơn. Trước đây cô cứ như con nhím biển đầy gai góc, lúc cười lên lại ngốc nghếch dễ thương giống hệt rái cá biển."

Bị nhìn chằm chằm vốn dĩ làm tôi hơi mất tự nhiên, nghe anh khen xong không nhịn được lườm anh một cái. Lần đầu tiên thấy có người khen người khác giống rái cá biển đấy.

"Anh vẫn chưa trả lời tiếp đâu đấy. Câu thứ hai không thể nói thì trả lời câu thứ ba thứ tư đi!"

Mộc Sanh chống cằm suy nghĩ.

"Thứ ba là... à, mỗi người cá sau khi trưởng thành đều có thể lên bờ, chỉ cần định kỳ quay về biển bổ sung độ ẩm là được. Còn câu thứ tư, cái quái gì vậy, cô không có ý định với tôi đấy chứ..."

Mặt Mộc Sanh đỏ bừng lên. Tôi vội vã cắt ngang dòng suy tưởng của anh.

"Không có, tôi chỉ tiện miệng hỏi thôi!"

Mộc Sanh điều chỉnh lại vẻ mặt.

"Vậy bây giờ đến lượt tôi hỏi cô, tại sao cô ở nhà mà lại căng thẳng sợ hãi đến thế?"

Tôi cụp mắt, lại hỏi vặn lại anh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!