Chương 12: (Vô Đề)

Vừa hay tôi cảm nhận được Lâm Tích Ngữ đang kêu cứu, khoảnh khắc sau tôi đã xuất hiện trước cửa nhà cô ấy. Bước vào thì thấy Lâm Tích Ngôn cũng ở đó.

Thấy Lâm Tích Ngữ có vẻ không sao, tôi bèn định báo ân cho Lâm Tích Ngôn trước, không ngờ cô ấy đã có chồng chưa cưới.

Như vậy cũng tốt. Tôi thở phào, Lâm Tích Ngữ lại căng thẳng kéo tôi đi.

Đang ở nhà mình thì tại sao lại cần kêu cứu nhỉ? Tôi không hiểu. Cô ấy cứ ríu rít hỏi tôi bao nhiêu là chuyện. Tôi dẫn cô ấy về ngôi nhà trên đất liền của mình. Nhìn ánh mắt đầy sùng bái của cô ấy, không hiểu sao tôi lại rất vui vẻ.

Lúc nói chuyện phiếm với cô ấy, tôi mới nhận ra cô ấy cười lên rất đẹp. Ơ hay, sao tim tôi đập nhanh thế này, lại còn muốn vẫy đuôi nữa chứ?

Nhưng cô ấy bảo Lâm Tích Ngôn là người xấu, tôi không tin, còn cãi nhau với cô ấy một trận. Nhưng sao tôi lại buồn bã thế này?

Tôi lại viết thư cho Tiêu Cảnh Đằng. Anh ta khó khăn lắm mới theo đuổi được nữ thần của mình, thế mà cứ dăm ba bữa lại phải giải đáp thắc mắc cho tôi.

Anh ta ném Gương Ảo Ảnh Thời Gian cho tôi mượn, bảo tôi bớt làm phiền.

Từ trong gương, tôi đã nhìn thấy chân tướng năm xưa. Thảo nào, hóa ra Tích Ngữ của chúng ta mới là ân nhân của tôi. Nếu năm đó Tích Ngữ không bị Lâm Tích Ngôn xấu xa đuổi đi, tôi cũng sẽ không hôn mê lâu như vậy.

Tôi thấy tội lỗi vô cùng, nhưng lại không biết làm sao để xin lỗi cô ấy. Tôi tự giam mình trong phòng, nhưng trong đầu toàn là hình bóng của cô ấy.

Tôi lại viết thư cho Tiêu Cảnh Đằng, nhưng anh ta bặt vô âm tín. Cái tên trọng sắc khinh bạn này. Tôi bực bội vò nát tờ giấy, quyết định ra ngoài dạo một vòng.

Bên ngoài có dán tờ rơi tuyển sinh nhân viên cứu hộ, tôi xé xuống xem thì thấy người liên hệ là Lâm Tích Ngữ. Tôi vui vẻ lần theo địa chỉ đi tìm cô ấy, lại vô tình bắt gặp cô ấy đang bị bắt nạt.

Tôi tức điên lên được. Không hiểu sao thấy cô ấy bị ức h.i.ế.p, trong lòng tôi lại khó chịu âm ỉ, giống hệt lon coca bị nén đầy gas.

Vậy mà cô ấy lại có vẻ hoàn toàn không bận tâm, còn mỉm cười với tôi.

Đừng cười nữa, tai tôi nóng rực lên rồi đây này!

Team Phong Sương Minh Nguyệt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!

Tôi quyết định làm việc không công cho cô ấy. Tôi dạy bơi cho học viên, cô ấy vui mừng ôm chầm lấy tôi, khiến tôi có cảm giác như tim mình rơi tõm vào đống kẹo bông gòn.

Cô ấy thật xinh đẹp, lại còn rất thơm nữa, tôi chẳng muốn buông cô ấy ra chút nào.

Thời gian ở bên Lâm Tích Ngữ trôi qua thật nhanh, tôi chẳng muốn về lại biển khơi nữa.

Nhưng hôm đó cô ấy đột nhiên hỏi tôi có muốn làm bạn trai cô ấy không, làm sao có thể không muốn cơ chứ? Nhưng chúng tôi...

Không biết những người trong tộc làm cách nào giải quyết vấn đề rào cản sinh sản. Tôi quyết định về biển tìm cách. Tôi đành bảo Tích Ngữ đợi tôi quay lại, lỡ như không tìm được cách giải quyết, tôi cũng không thể làm lỡ dở cô ấy được.

May thay cuối cùng tôi cũng tìm ra cách. Tiêu Cảnh Đằng trừng mắt nhìn vẻ mặt cười ngu ngốc của tôi.

"Cậu muốn định cư luôn trên cạn sao? Vậy ông già neo đơn như tôi đây phải làm thế nào!"

Năm xưa bố mẹ tôi vì cứu Tiêu Cảnh Đằng mà qua đời. Là anh ta một tay nuôi nấng tôi khôn lớn, vì vậy anh ta luôn chiều chuộng mọi yêu cầu của tôi.

Tôi vừa định an ủi vài câu, ngay giây sau lại bị mật ngữ người cá kéo thẳng đến một nhà kho bỏ hoang. Nhìn ánh mắt tuyệt vọng của Tích Ngữ, tôi không mảy may do dự lao đến cứu đứa trẻ kia.

Ánh sáng trong mắt Tích Ngữ vụt tắt. Cô ấy sợ hãi ôm lấy tôi. Tôi chưa từng thấy dáng vẻ hoảng loạn đến nhường này của cô ấy.

Tôi mỉm cười an ủi bảo tôi sẽ không sao đâu, nhưng cô ấy vẫn khóc không ngừng. Tôi còn chưa kịp nói hết câu thì thân thể đã tan biến.

Không biết bao lâu trôi qua, tôi tỉnh lại dưới biển khơi. Tiêu Cảnh Đằng đỏ hoe mắt, buông lời c.h.ử. i rủa tôi xối xả.

"May mà tôi đã đeo bùa hộ mệnh cho cậu, vừa lên bờ đã bị hại c.h.ế.t, bây giờ cậu vẫn còn muốn lên bờ nữa sao??"

Tôi vẫy vẫy đuôi, vẫn kiên quyết gật đầu, tiến đến ôm lấy anh ta.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!