Lâm Tích Ngôn như người vừa tỉnh mộng ngẩng đầu nhìn tôi. Lục Vũ từ một bên bước đến.
"Tích Ngữ, bán cơ sở cho anh từ sớm thì có phải đã không xảy ra nhiều chuyện thế này rồi không?"
Tôi không muốn lãng phí thời gian với bọn họ, chỉ giục họ thả Tuệ Tuệ ra. Dù sao Lục Vũ cũng chắc chắn không làm hại con ruột của mình.
Lục Vũ bế Tuệ Tuệ giao cho tôi. Ngay lúc này, Lâm Tích Ngôn lại cầm d.a. o lao về phía Lục Thâm.
Tôi phản xạ cực nhanh lao đến ngăn cản, bị chị ta cứa rách tay.
Lục Vũ nhân cơ hội bế Lục Thâm lên, phẫn nộ gầm thét.
"Cô điên rồi sao! Chúng ta đã thống nhất chỉ là diễn kịch cơ mà!"
Lâm Tích Ngôn cười nhạt tiến lại gần hắn.
"Tôi điên rồi ư? Đúng vậy, tôi điên rồi. Ngày nào anh cũng dùng d.a. o nhỏ rạch da thịt tôi, dùng kim đ.â. m kẽ móng tay tôi, bắt tôi cả đêm tr*n tr**ng quỳ trước mặt anh chịu đòn roi. Anh làm vậy không phải là muốn tôi phát điên sao?"
Sắc mặt Lục Vũ không đổi.
"Lâm Tích Ngôn, cô hãy nghĩ đến bố mẹ cô đi. Cô mà phát điên thì khoản nợ c. ờ b.ạ. c của bố mẹ cô không ai trả thay đâu!"
Nụ cười của Lâm Tích Ngôn càng thêm rực rỡ.
"Hai kẻ ngu ngốc đó chỉ biết chui đầu vào bẫy của anh, mang nợ cũng là đáng đời bọn họ! Tôi sớm nên biết cô em gái tốt của tôi sẽ không tốt bụng nhường anh lại cho tôi..."
Chị ta đột nhiên lao đến trước mặt Lục Vũ, đ.â. m thẳng con d.a. o vào tim hắn. Lục Vũ khó tin nhìn chị ta, chị ta lại cười lớn rút d.a. o ra, đ.â. m tiếp vào mắt hắn.
Tôi không kìm được mà buồn nôn, vô tình thu hút sự chú ý của chị ta. Chị ta cầm d.a. o mỉm cười tiến về phía tôi.
"Lâm Tích Ngữ, mày cũng sống lại rồi đúng không? Tại sao mày luôn là đứa có cuộc sống sung sướng? Dựa vào đâu chứ?"
"Kiếp trước mày sống huy hoàng bên Lục Vũ, kiếp này mày mở trung tâm làm ăn thuận lợi, tại sao lại bất công như thế?"
"Mày có biết tao phải trải qua những ngày tháng gì không? Ngày nào Lục Vũ cũng dùng những con d.a. o khác nhau rạch vào người tao. Mày có biết cảm giác lưỡi d.a. o đ.â. m vào da thịt là như thế nào không? Đâm đến lúc sau tao đã không còn cảm giác gì nữa rồi."
Chị ta gào thét lao về phía tôi. Tôi chộp lấy tay chị ta đẩy ra. Chị ta rơi nước mắt cười mấy tiếng, rồi bất chợt lại lao về phía Tuệ Tuệ bên cạnh Lục Vũ.
Tim tôi thắt lại, dốc sức lao người ra phía trước, nhưng vẫn không kịp ngăn cản.
Team Phong Sương Minh Nguyệt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!
Một bóng người đột nhiên xuất hiện, ôm gọn Tuệ Tuệ vào lòng.
Nhìn Mộc Sanh bất ngờ xuất hiện, nước mắt tôi đọng lại nơi khóe mi không rơi xuống được.
Anh yếu ớt mỉm cười với tôi.
"May quá, lần này không đến muộn."
20
Tiếng còi cảnh sát vang vọng từ đằng xa. Tôi đỡ Mộc Sanh dậy, nhìn vết thương không ngừng chảy m.á. u trước n.g.ự. c anh, đầu óc hoàn toàn trống rỗng.
Phải làm sao bây giờ? Tôi cuống cuồng x. é to. ạc áo anh, nhưng lại không dám rút d.a. o ra.
Mộc Sanh nở nụ cười nhợt nhạt an ủi tôi.
"Không sao đâu, em chưa đọc truyện cổ tích sao? Người cá bọn tôi trường sinh bất t. ử mà!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!