Nó cười hì hì rồi đưa thuốc cho Duy, cậu phải uống cho bằng hết. Ặc! thứ cậu căm thù nhất là thứ này, nhưng lỡ hứa với nó rồi phải uống thôi. Nghĩ lại lúc nãy khi nó cất tiếng hát cậu thấy vẫn còn lâng lâng, giọng nó hay thiệt. Rồi cậu nhìn quanh nhà, trên bàn có một khung ảnh trong đó là nó đang hôn má một chàng trai, anh ta rất đẹp trai. Duy nhíu mày, cậu không thích bức hình đó chút nào.
Rồi lại tiếp tục công việc từ nãy là... nhìn nó.
- Tối đừng về sớm, đi ăn lun đi nhá! em không nấu gì đâu
- nó cười gian
-...
- Tại sao em phải nấu chứ??
-...
- Em đâu phải osin, kệ anh tự đi mà lo
-...
- người bên kia hình như đang hét
- Không biết, tự lo đi, bye, he he
Rồi nó cúp máy luôn mặt cười hí hửng. Duy (lại) nhíu mày, không biết người đó là ai mà nó kêu anh xưng em ngọt thế nhỉ?
- Này, cô vừa nói chuyện với ai thế??
- À, anh tôi hình anh ấy đó
- nó chỉ vào khung hình lúc nãy
- Ờ
Nét mặt Duy có vẻ vui, chỉ là anh trai của nó thôi, chỉ là anh trai thôi. Rồi nó đứng lên đi dọn dẹp, sau đó chạy lên phòng. 10' sau nó xuống cùng cái balo
- Giờ tôi có việc phải ra ngoài, cậu cũng nên về nhà đi
- Cô đi đâu ?
- Tôi đi học võ, mà hỏi làm gì ??
- Đợi tôi chút
- nói rồi Duy bước ra ngoài luôn
- Ê!
Nó mở cửa ra ngoài, thấy cậu ta gọi cho ai đó. Nó nghe người bên kia hỏi nhìu lắm mà cậu ta chỉ trả lời đúng ba từ ''có, không, ừ'', đúng là đồ kiệm lời thêm vài từ có chết đâu. Một lúc sau có một người chạy con moto trắng tới, đưa cho Duy một túi đồ, rồi đi mà để lại con moto. Duy cầm túi đồ bước vào trong nhà, khoảng 5' sau thì bước ra. Nó ngớ người khi thấy cậu trong bộ đồ khác, áo sơ mi trắng dài tay xắn lên, quần jean đen
Nó bị đơ trong vòng 3 giây, mỗi đôi mắt xanh của cậu ta thôi đủ đẹp rồi, còn thêm cái mặt đó nữa chứ!! Nó không phải kiểu thích trai đẹp nhưng cũng phải công nhận cậu ta đẹp trai thật. Gật gù với suy nghĩ của mình, nó quay qua hỏi Duy
- Kêu tôi đợi làm gì thế?
Duy im, đi thẳng ra chỗ moto luôn làm nó bực mình vô cùng. Nó thuộc dạng nói nhìu mà cứ nói chuyện với cậu ta riết chắc thành đồ tự kỷ luôn á!!. Cậu ta leo lên xe đội mubahi vô rồi ngoắc ngoắc nó, nó không hiểu gì mà cũng ra. Vừa ra tới nơi Duy đã chụp cái nón lên đầu nó, cài lại làm nó chẳng kịp phản ứng gì. Rồi cậu ta vỗ tay lên chỗ trống còn lại trên xe, nó hiểu nhưng đến nước này thì hết chịu nổi rồi
- Ê, cậu có bị vấn đề gì với cái lưỡi không vậy ?
- ...
- lắc đầu
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!