Chương 3: (Vô Đề)

Nhìn xuống lần nữa thì nó đã đi khỏi từ lúc nào, cậu nhắm mắt ngủ tiếp. Nó xuống căn tin trường, tìm một bàn gần cửa sổ, chỉ gọi cafe vì nó không đói, nói là cái căn tin cho giống một cái trường thôi, chứ cái ''căn tin'' này không khác gì một nhà hàng, có nhân viên phục vụ chu đáo, với các vị đầu bếp nổi tiếng. Nằm ra bàn, nó nghịch chậu hoa đặt trên bàn, chậu nhỏ xíu, nhìn iu lắm, bàn nào cũng có một chậu, nghịch chán, nó cằm ly cafe đi, cảm thấy chán chường tột cùng

Chuông reo lần cuối, nó mừng ơi là mừng, giờ về là lúc nó thấy hạnh phúc nhất. Về nhà, định tra chìa vào ổ khóa thì thấy cửa mở sẵn, ''trộm nó viếng nhà mình ?'' . Nó cẩn trọng bước vào, nhìn quanh nhà, phòng khách

- trống, nhà bếp

- có nghi phạm. Có một người đang lục tủ mặt áo khoác đen trùm kín đầu, không cần nghĩ nhìu nó tung một cước làm tên trộm té úp mặt

- Ya! trộm này, i chết

- nó đập tới tấp vô người ''tên trộm''

Thấy tên đó nằm im bất động, nó dừng tay, lật người tên đó lại, mặt nó xanh mét, máu dồn hết xuống chân, lùi lại vài bước

- Anh... anh hai, sao ở đây ?

- nó lắp bắp, người run lên

Anh nó khó khăn đứng dậy, phủi quần áo, mặt anh nó bây giờ không khác gì Bao Công lúc sắp chém phạm nhân, trừ việc anh nó trắng hơn và đẹp trai hơn.

- Nhóc gan to nhỉ ?

- Hai à, em có biết là hai đâu, sao lại nhìn em như thế ?

Anh nó định chụp nó lại thì nó né người tránh, hai anh em rượt nhau chạy vòng vòng trong nhà, chạy ra cả ngoài sân rồi vòng vào nhà, người khác nhìn vào thì chỉ nói hai anh em nhà nó vui vẻ thật. Nó chỉ có một ý nghĩ, không chạy thoát là chết. Nó chui vào phòng, khóa trái cửa, thở khó nhọc, cố nắm chặt cửa không cho anh nó vào, hét oai oái

- Hai, tha cho em đi, em tưởng hai là trộm, tại hai về mà không nói em chứ bộ

- ....

- vẫn đập cửa

- Hai!! em biết lỗi rồi mà, tha đi hai

-...

-im bặt, không tiếng động

Nó nín thở cố nghe ngóng, im lặng, chỉ còn tiếng gió. Nó phòng thủ, không ra ngoài, 10' sau vẫn im lặng, nó cúi xuống nhìn qua khe cửa, không thấy ai, nó nghĩ chắc anh nó bỏ cuộc rồi, ra thôi. Vậy mà vừa ló đầu ra, anh nó chụp nó liền, thọc lét nó, làm nó cười đau bụng, nó cũng trả đòn nhưng không trúng anh nó cái nào, anh nó ngắt mũi nó, lắc qua lắc lại, nắm hai tai nó lắc không thương tiếc.

- Cho nhóc chừa, lần sau nhớ coi chừng anh

(Cho Fimpleas giới thiệu nhân vật mới:

Hoàng Hải Phong: 20t, anh trai nó, là một giám đốc giỏi, rất thương em gái, lớn rùi mà tính chẳng khác gì con nít, đánh nhau với nó là 1 sở thích của anh, cao 1m83)

- Ặc! hai buông ra, đau

- nó la lối um sùm

- Chừa chưa ?

- Dạ chừa, á! đau quá!!!

Anh nó buông nó ra, cười khoái chí nhìn nó, nó bây giờ không khác gì người rừng, tóc xù lên, mặt mũi đỏ hết, quần áo sộc sệt. Anh nó bước đi, để lại nó với ánh mắt giết người đang chiếu vào cái con người kia,

- Quân tử trả thù 10 năm chưa muộn

- nó nắm chặt tay, nghe tiếng rắc rắc

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!