Chương 29: (Vô Đề)

Mắt nó mở to đến mức đau rát, nhưng chính bản thân nó bây giờ cũng không biết phải nhắm lại như thế nào nữa. Duy mở mắt, ánh mắt miên man nhìn nó. Cậu nói khẽ, giọng hơi khan

-Nhắm mắt lại!

Nó lập tức nhắm mắt lại, Duy lại tiếp tục nhưng tiến sâu hơn. Dùng lưỡi tách môi nó ra, cảm giác ấm nóng khó tả cứ lan tỏa trong miệng, nó muốn đẩy cậu ra, cho cậu ăn mấy cái tát nhưng cơ thể lại làm ngược lại. Nó chỉ biết khóc thầm, cái đồ phản chủ! Đến lúc tưởng như hết oxi để thở, Duy buông nó ra, nhưng chỉ ở môi, cậu vẫn ôm nó. Mặt nó ửng đỏ lên, cố thở lấy không khí.

Trông bộ dạng nó rất buồn cười, Duy cười tít mắt, một cách thoải mái.

-Dê xồm, biến thái!

Nó đấm Duy một cái rồi đẩy cậu ra, cậu vẫn cười ha hả lên, mặt nó càng đỏ ửng hơn.

-Em đừng giả vờ, lúc nãy ôm tôi chặt lắm mà

-Do cậu dụ dỗ tôi, ảnh hưởng tâm hồn trẻ thơ của tôi lắm rồi nha.

-Hử? có mà tâm hồn bà già thì có.

-Đồ dê cụ

-Thôi đừng chối nữa, thích thế mà

-Không thích

-Em có

-Không có

-Có

-Không

-Có

-Không

-Thích hay không cái gì thế?

-Không phải chuyện của anh – đồng thanh

Lâm mở cửa phòng nó nhảy vô nhiều chuyện, thì bị tạt một ca nước lạnh, nhún vai rồi bỏ về phòng.

-Lúc nãy còn cho cậu ngủ dưới sàn, giờ thì ra sân mà ngủ

-Thế à? – Duy nhướn mày

-Thế đó!

-G9 em, buồn ngủ quớ

-Đi luôn đi, đồ biến thái.

Duy hướng mắt ra cửa, nhưng lại bước tới giường nó, nằm phịch xuống, ngủ! Dám ôm con thỏ bông của nó nữa, tên này to gan.

-Ê! Cậu có biết cậu đang nằm ở đâu không.?

-Giường em, sau này sẽ là giường tôi thôi

-Cậu nói thế là sao, đi xuống cho tôi ngủ mau!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!