Về Linh với Quân, hai người vẫn tiếp diễn tình trạng người ca người nghe. Thường là Linh hát, Quân nghe nhưng hôm nay nó phải tròn mắt vì Linh đang cúi đầu khi Quân mắng, từ khi biết nhau ở lớp mẫu giáo tới giờ đây là lần đầu tiên nó thấy Linh chịu cúi đầu nghe mắng!. Chuyện hot nhen, lò dò đi tới gần thì Quân đi sượt qua nó, nhìn mặt cậu ta rất bực bội. Linh ngẩng lên nhìn nó, gì đây mắt Linh đỏ hoe rồi.
Dắt tay Linh đi ra WC, đợi khi cô nàng bình tĩnh rồi mới hỏi.
-Mày với Quân sao vậy?
-Chút chuyện thôi.
-Mày đâu phải người vì chút chuyện mà khóc.
-Ừ, tao đâu phải người như vậy, thật nực cười.
Linh dụi mắt kể nó nghe, sáng nay nhỏ va phải một nhóm con gái trong căng tin, hình như là hót gơ gì đó trong trường, nhỏ đã xin lỗi rồi mà đám đó còn gây sự. Lúc đầu vì cố kiềm chế nên nhỏ không ra tay, chỉ bình tĩnh nói. Nhưng rồi cái gì tới cũng tới, khi một đứa trong đó nhắc đến hai từ "con hoang", còn nói Linh là đồ mồ côi thì nhỏ đã cho ả đó một cái tát. Mọi người bu xung quanh hiếu kì, đám con gái đó đánh hội đồng nhỏ, nhưng lại không làm được gì mà còn bị bầm dập.
Lúc Linh bỏ đi thì mới thấy đau bụng, ngồi bệt ở cầu thang, tưởng như không đi nổi thì Quân tới, dìu nhỏ vào phòng y tế, cậu nhìn vết thương trên tay nhỏ, rồi nhanh chóng băng bó cho nhỏ khi cô y tá đã đi vắng.
Lúc cô y tá về, mới biết nhỏ bị đau bao tử do không chịu ăn sáng, nó với nhỏ giống nhau sáng là không muốn ăn gì hết. Quân đưa nhỏ về lớp nhưng rồi lại sạt cho nhỏ một trận, tại sao không giữ bình tĩnh, tại sao không biết giữ sức khỏe, đủ thứ khác nữa. Với tính khí của Linh, đáng lẽ nhỏ phải bốp lại nhưng lần này nhỏ chỉ biết im lặng.
Nghe xong nó im lặng nhìn Linh, vỗ vai cô bạn thân như an ủi, nó chỉ phán một câu
-Mày đánh nhau kiểu gì mà bị thương thế?
Linh chỉ cười trừ, kéo tay nó đi vào lớp. Cả ngày Quân không nói gì nhiều, chỉ quan sát để ý tới Linh, mua đồ ăn sáng cho nhỏ nữa. Linh cười vui vẻ, ăn hết, lại định quay sang kêu cậu thì thấy Quân gỡ kính ra, nhỏ hơi sock vì khuôn mặt điển trai ấy, nhưng Quân nhanh chóng đeo kính vào nhỏ cũng quay đi.
Định là sẽ về nhà nấu gì đó cho ba ông anh, nhưng cũng tai cái tên mắc dịch kia.
-Đi ăn với tôi! Không cãi!
-Nhưng mà…
- nó chưa kịp cãi đã bị chặn họng
-Tôi đã nói rồi, không cãi.
-Tôi phải về nấu bữa tối cho anh tôi. – nó nói một lèo trước khi Duy kịp mở miệng.
-Em nấu!
-Ùm
Duy xoa cằm, rồi cười với nó chỉ vỏn vẹn ba từ "về nhà em" kéo nó lên xe. Cả hai đi tới siêu thị trước, đang chọn đồ thì nó có đt sắc mặt nó thay đổi kì lạ đi ra chỗ khác để nghe.
-Kết quả?
-Thưa cô chủ, đã có đủ hồ sơ của bọn đó rồi!
-Tốt lắm, không thiếu tên nào chứ?
-Vâng.
-Mai 6h, chỗ cũ.
-Vâng.
Nó cúp máy nhếch môi cười, cuối cùng cũng tìm ra bọn đó, bọn khốn đó sẽ phải trả giá đắt cho những gì chúng đã làm. Nó lấy lại vẻ mặt bình thường đi tìm Duy. Vừa thấy cậu ta thì nó hoảng cả lên, cậu ta chất đầy xe hàng rồi.
-Cậu mua hết cái siêu thị chưa?
-À, chưa! Thiếu hả?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!