Chương 9: (Vô Đề)

5

Mấy năm không gặp, sao cha ta lại già đến mức này chứ, già đến nỗi suýt nữa ta không nhận ra ông.

"Ôi, Tuyết Nhi, là cha đây mà." Cha ta mắt đỏ hoe, nắm lấy vai ta, nhìn từ trên xuống dưới: "Tuyết Nhi, Tuyết Nhi à, sao lại gầy như thế này rồi."

Cảm giác bất an lại trào dâng trong lòng ta. Biên tướng vào kinh không có chỉ là tội chết, cha ta sao có thể đột nhiên xuất hiện ở Trường An được?

"Cha, sao cha lại ở Trường An?"

Cha ta kéo ta ngồi xuống chỗ yên tĩnh, mỉm cười, khẽ nói: "Là Vương gia gọi cha vào kinh đấy."

Không đúng. Cha ta vốn không phải là người biết nói dối, chỉ cần nhìn thoáng qua là ta nhận ra ngay.

"Cha, lúc nãy… cha có gặp Vương gia không?"

Cha ta gật đầu, cười một cái khiến khóe mắt hiện lên vài nếp nhăn: "Cha vừa mới từ thư phòng của Vương gia ra đây."

Quả nhiên, người mà Vương gia quát mắng lúc nãy chính là cha.

Ta bất ngờ đứng dậy, nước mắt gần như rơi ra: "Cha, cha vào kinh trái phép có phải không? Lúc nãy con đã nghe hết ngoài thư phòng Vương gia!"

Cha ta nhất thời luống cuống, vội vàng đứng dậy dỗ dành ta, giơ tay lên muốn ôm ta vào lòng, nhưng nhìn lại thân mình đầy bụi bặm, ông lại do dự hạ tay xuống.

Cha cúi đầu không dám nhìn ta: "Cha lén vào kinh. Tuyết Nhi à, nếu con vào cung, cha cả đời này có còn gặp lại con nữa không? Cha không yên tâm nếu không gặp con lần này…"

Ta khóc nức nở, nước mắt tuôn rơi không ngừng: "Cha, cha không cần mạng nữa sao? Cha mau trở về Nhuyễn Viễn Quan ngay đi, hôm nay đi ngay, không, bây giờ đi ngay!"

"Đừng khóc mà Tuyết Nhi." Cha ta nâng mặt ta lên, lau khô nước mắt: "Cha nợ con nhiều lắm, để con ở lại nơi này một mình không người thân. Nhưng dưới trời đất này, có người cha nào gả nữ nhi mà không chuẩn bị đồ cưới cho con chứ."

Ông lấy ra một chiếc hộp gấm tinh xảo từ trong người, mở ra, bên trong là một chiếc vòng ngọc đỏ thẫm từ Ngọc Hòa Điền.

Tương truyền loại ngọc đỏ này vô cùng quý giá, đáng giá cả gia tài. Cha ta phải dành dụm bao nhiêu lương bổng mới mua được món đồ quý giá như vậy chứ.

Cha cầm tay ta, đeo chiếc vòng ngọc vào cổ tay ta, nhưng vẫn nắm chặt tay ta, không muốn buông.

"Cha không thể ở lại lâu, đã giao đồ xong, cha phải đi rồi. Tuyết Nhi, sau này trong cung đừng tỏ ra quá nổi bật, an ổn bình yên là được rồi. Còn nữa… con đừng trách cha nhé."

Ta lắc đầu liên tục, sao ta có thể trách cha được? Cha đâu biết, những năm qua ta nhớ cha nhiều thế nào.

Chỉ một cuộc gặp vội vàng, nhiều lời chưa kịp nói, cha đã bị người của Vương gia hộ tống rời khỏi Trường An.

Ta thất thần quay về phòng, khi cánh cửa đóng lại, ta không còn sức lực mà ngồi phịch xuống đất, cắn áo mà khóc nghẹn.

Mấy ngàn dặm đường, cha ta đã vất vả gánh mưa gió đi tới đây như thế nào chứ? Ông mạo hiểm cả tính mạng, không ngủ không nghỉ, chỉ để gặp ta một lần. Vậy mà ta chẳng kịp ôm chặt cha một cái, không kịp nói lớn rằng ta yêu cha, yêu cha rất nhiều.

Ta rất quý chiếc vòng ngọc đỏ mà cha tặng. Mỗi đêm trước khi ngủ, ta đều vuốt ve chiếc vòng, ngẩn ngơ suy nghĩ, tính toán xem liệu cha ta đã bình an trở về Nhuyễn Viễn Quan chưa. Tính tới tính lui, ngày vào cung cũng đã đến.

Ngày ta thành hôn, cả thành Trường An đều được trang hoàng bởi lụa đỏ, giống như ngày công chúa Đoạn Dương xuất giá, khắp nơi tràn ngập màu đỏ.

Người không muốn ta đi nhất trong Vương phủ là Dương Tiêu Nhiên. Trước khi phủ khăn cưới, nàng nắm chặt tay ta, nước mắt rơi trên mu bàn tay ta, lạnh lẽo như mưa rét.

Khăn cưới của ta do chính nàng khâu từng mũi một khi còn đang ốm yếu. Sau khi giải trừ cấm túc, nàng mới biết tin này, ngất lịm đi ba ngày liền trong Vương phủ đen tối. Lúc ta còn ở trong Vương phủ, nàng vẫn còn chỗ dựa. Bây giờ ta cũng phải đi rồi, nàng chỉ còn lại một mình, một nữ tử mất đi giá trị lợi dụng của Vương gia, về sau sẽ đi đâu về đâu?

Dương Tiêu Nhiên đã không ra khỏi phòng nhiều ngày, nhưng khi ta rời Vương phủ, nàng vẫn gắng gượng tiễn ta lên phượng kiệu. Khi ta cúi người lên xe, nàng khẽ thì thầm vào tai ta: "Tuyết Nhi, một đời bình an nhé."

Ta ngồi yên lặng trong xe, không trả lời. Chỉ mình ta biết, tay ta nắm chặt đến nỗi móng tay gần như cắm sâu vào da thịt, nhưng ta lại không cảm thấy đau.

Ta đội chiếc mũ phượng nặng nề, theo nhịp xe ngựa lắc lư. Tiếng hô của quan lễ nghi vang lên rõ ràng, các ngõ ngách lớn nhỏ của thành Trường An đã sớm bị cấm quân chiếm giữ, dân chúng không được đến gần. Ta như một hòn đảo cô độc, màn che đỏ rực từ bốn phía đè nặng xuống, khiến ta cảm thấy ngạt thở.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!