Chương 7: (Vô Đề)

Mùa thu năm ta 16 tuổi, bầu trời trong xanh không một gợn mây. Cảm hứng bỗng dâng trào, ta thay đồ nam nhân, cưỡi ngựa ra ngoại thành để thưởng ngoạn.

Mùa này cây cối đã nhuộm sắc đỏ vàng, ta định săn một con thỏ béo mang về, nấu một bát canh bồi bổ cho Dương Tiêu Nhiên.

Một con thỏ béo đang thảnh thơi gặm cỏ dưới gốc cây, thật là vô tư, ta đã để mắt đến nó từ lâu mà nó vẫn không hề hay biết.

Ta nhẹ nhàng rút một mũi tên, nhắm vào đuôi con thỏ và bắn ra. Nhưng đúng lúc ta tưởng chừng như con thỏ đã nằm trong tầm tay, thì một mũi tên từ bên cạnh bay tới, lệch hẳn mũi tên của ta. Con thỏ ngay lập tức giật mình, dựng thẳng đôi tai rồi phóng như bay biến mất.

"Ai đó!" Ta tức giận quay đầu lại, thì thấy một nam nhân trẻ tuổi, mặc y phục cưỡi ngựa tay áo hẹp màu xanh lam, đang cưỡi ngựa từ trong rừng đi ra.

Đầu óc ta vang lên một tiếng ong ong, mọi sắc màu xung quanh dường như biến mất trong khoảnh khắc, chỉ còn đôi mắt như được chạm khắc của hắn, trong vắt như bầu trời sau cơn mưa.

Hắn đã thay đổi rất nhiều, lạnh lùng và kiêu hãnh hơn trước, khuôn mặt cũng sắc sảo hơn. Nhưng ta vẫn nhận ra hắn ngay từ cái nhìn đầu tiên.

"Vừa rồi đó là một con thỏ mẹ, trong bụng còn có thỏ con, vì quá gấp gáp nên ta mới ra tay cứu nó, mong tiểu huynh đệ không để bụng." Hắn thản nhiên giải thích, rồi quay ngựa định rời đi.

Không hiểu sao máu nóng dồn lên đầu, ta không suy nghĩ gì mà hét lên: "A Nam!"

Hắn dừng lại, quay đầu nhìn ta với ánh mắt nghi ngờ: "Ngươi biết ta sao?"

Ta gật đầu thật mạnh, nở nụ cười tươi: "Ừm! Nhiều năm trước ta từng nghe huynh trưởng gọi ngươi như vậy. Lâu rồi không gặp!"

"Ồ." Hắn cúi mắt xuống, thờ ơ nói: "Tên này đã lâu không ai nhắc đến nữa rồi."

Khi A Nam rời đi, bóng lưng của hắn trông có chút cô đơn.

So với nhiều năm trước, hắn dường như đã thay đổi. Sự phóng khoáng và kiêu ngạo mà ta từng thấy nơi hắn giờ không còn nữa, thay vào đó là một sự xa cách cao ngạo và sâu sắc.

Ta khẽ chạm vào đôi má nóng bừng của mình, cảm thấy có chút hối tiếc. Khó khăn lắm mới gặp lại hắn, nhưng việc cố gắng thân cận lại thất bại thảm hại. Mỗi lần gặp gỡ hắn đều giống như cánh hoa quỳnh nở rộ trong đêm, đẹp đẽ nhưng rồi vụt tắt.

Ta chẳng còn hứng thú tiếp tục săn thỏ nữa, buồn bã trở về Vương phủ. Vừa vào đến cửa, một tì nữ đã chạy đến báo rằng Vương gia đang đợi ta.

Ta vội vàng thay lại trang phục nữ nhân, bước đến cửa thư phòng của Vương gia thì chạm mặt Tống Giai Nhược vừa từ trong đi ra. Đôi mắt nàng đỏ hoe, giận dữ nhìn ta một cái đầy hờn oán.

Ta không hiểu chuyện gì đã xảy ra, vì dạo này ta đâu có làm gì nàng.

Bước vào thư phòng, ta cung kính cúi chào Vương gia, ông giơ tay ý bảo ta ngồi xuống.

Sau vài câu trò chuyện, Vương gia đưa cho ta một tấu chương, mỉm cười hỏi: "Tuyết nhi, ngươi có muốn làm hoàng hậu không?"

Ngón tay ta rõ ràng khựng lại, mở tấu chương ra, ta thấy đó là danh sách được Lễ bộ soạn thảo cho việc chọn phi, tên của ta và Tống Giai Nhược đều nằm chễm chệ trên đó.

Ngày này cuối cùng cũng đến, không thể tránh khỏi.

Ta đóng tấu chương lại, bình thản nói: "Vương gia, Tuyết nhi không muốn."

Chân mày của Nhiếp chính vương hơi nhướng lên, ông vẫn cười, nhưng lần này nụ cười lại mang theo lưỡi dao: "Vậy ngươi chỉ muốn làm một cung phi thôi sao? Sau này gặp hoàng hậu, ngươi sẽ phải quỳ xuống hành lễ đấy."

Ông không cho ta lựa chọn thứ hai. Khi ông còn là Chiêu Vương, ngay cả cha ta còn không thể cãi lời ông, huống hồ bây giờ ông là Nhiếp chính vương đầy quyền lực. Ngoài việc phục tùng, ta không có con đường nào khác.

Ta đứng lên, mỉm cười ngoan ngoãn nói: "Tuyết nhi không muốn dối trá nịnh nọt Vương gia, nhưng nếu người mong muốn Tuyết nhi làm vậy, Tuyết nhi sẽ nghe theo sự sắp đặt của người."

Nhiếp chính vương bật cười lớn, gật đầu nói: "Tuyết nhi, mấy năm nay ngươi đã khôn ngoan hơn nhiều, ta rất thích những người thông minh."

Ta im lặng một lúc rồi hỏi: "Vương gia, cha ta đã biết chuyện này chưa? Hôn nhân là chuyện lớn, ta là nữ tử, vẫn cần thông báo với ông một tiếng."

"Ông ấy tất nhiên đã biết." Vương gia hờ hững trả lời: "Nhưng nếu ngươi muốn, cứ viết cho ông ấy một lá thư đi."

Quay về phòng, ta ngồi trước án thư để viết thư cho cha, ta đã ngồi đó thật lâu, bút đã vạch nhiều vết mực loang lổ trên giấy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!