Khâu Nhất Nhiên đã mang những món đồ kia về Paris, còn một phần đang đặt trong thư phòng, để trong thùng, chưa kịp dọn dẹp từng cái một.
Một buổi chiều mùa đông nào đó, Lê Xuân Phong ngủ trưa tỉnh lại, phát hiện Khâu Nhất Nhiên vẫn chưa về .
Cũng không biết từ ngày nào mà cô trở nên rất thích chạy ra ngoài, thường xuyên không thể ở nhà yên ổn được.
Thế là, Lê Xuân Phong trong lúc nhàm chán đã phát hiện đống đồ này.
Một buổi chiều.
Nàng ngồi trong thư phòng, lấy chiếc thùng giấy mà Khâu Nhất Nhiên đặt trước đó trong thư phòng xuống, lại lần lượt lấy những thứ trong thùng giấy ra, bày trên giá sách.
Có bức tranh cô vẽ cho nàng, quả cầu tuyết Giáng sinh nàng tặng cô, bộ sưu tập những trang bìa tạp chí có hình nàng, cùng với ...
Một bức tranh khác.
Khác với bức tranh bị cuộn lại, mà Lê Xuân Phong tự mình yêu cầu, cũng vì thế mà cãi nhau với Khâu Nhất Nhiên, bức tranh này được kẹp trong bộ sưu tầm, giấy phẳng lì, là loại giấy cứng thường dùng trong phòng vẽ, còn cố ý phủ một lớp màng trong suốt, có thể thấy bình thường đều được bảo quản rất tốt, lại dùng cách thức này mang về Paris.
Chỉ là lần trước Lê Xuân Phong lại không phát hiện ra.
Chắc là so với những trang bìa tạp chí mà mọi người đều có thể thấy, bức tranh này càng được Khâu Nhất Nhiên quý trọng, nên mới bị giấu đi ngay lập tức.
Cân nhắc đến sự trân trọng của Khâu Nhất Nhiên, Lê Xuân Phong hết sức cẩn thận lấy bức họa ra.
Sau đó đột nhiên sửng sốt.
Bởi vì trên bức tranh này vẫn là nàng.
Nét bút rõ ràng, dùng màu acrylic bình thường dùng nhất trong phòng vẽ, màu vàng, màu xanh lam, màu xanh lục, màu đỏ ...
Rất nhiều màu sắc rõ ràng, đều được xếp lớp rất táo bạo trên bức tranh này, tỷ lệ lại vừa vặn, phác họa ra sự tương phản của quang ảnh.
Lê Xuân Phong cầm bức họa này, nhìn kỹ, bức tranh vẽ nàng ngồi trên chiếc ghế gỗ chân cong cũ kỹ, tay cầm thứ gì đó như tập vẽ, cúi đầu, mặc một chiếc áo khoác màu xám gạo rất phổ thông, khăn quàng cổ kẻ ô màu xanh lục ...
Nàng hơi híp mắt.
Nhớ đến đây là ngày lễ Giáng sinh năm ngoái, nàng chạy đến phòng dạy vẽ của cô, làm mẫu vẽ vật thực một lần, sau khi xong, nàng bảo Khâu Nhất Nhiên đi ly hôn với mình.
Đó là ngày kỷ niệm kết hôn của họ năm đó.
Là tranh của học sinh sao?
Lê Xuân Phong cảm thấy không phải.
Bởi vì Khâu Nhất Nhiên không thể nào mang tranh của học sinh đến Paris được, hơn nữa trên bức vẽ cũng không có bất kỳ chữ ký nào.
Nói cách khác.
Ngày hôm đó, nàng chất vấn cô: "Em không nhớ hôm nay là ngày gì à."
Mà trước đó, cô đã lén lút kẹp bức tranh này vào tập vẽ, hết sức bí ẩn giấu đi tình yêu dành cho nàng, cầm hai tờ năm mươi tệ nhăn nhúm từ trong xe, lấy hết dũng khí lớn nhất, cố gắng vuốt phẳng lại lòng tự trọng đã nhăn nhúm và xẹp lép trước mặt nàng.
Nhưng vẫn chỉ nhận được sự chất vấn không chút lưu tình của nàng.
Cửa phòng mở.
Là âm thanh mở khóa bằng mật mã.
"Ầm —"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!