Một xấp ảnh chụp được xem rất nhanh. Sau khi xem xong, Lê Xuân Phong dường như chưa thỏa mãn, hỏi: "Còn nữa không?"
Khâu Nhất Nhiên gối trên đùi Lê Xuân Phong, hơi do dự thừa nhận: "Vẫn còn, nhưng chưa rửa ra."
Lê Xuân Phong "Ừ" một tiếng, lại hỏi: "Là những tấm em chụp trên đường về sao?"
Khâu Nhất Nhiên gật gù: "Còn có những tấm chụp ở Paris trong chuyến này, và những tấm chụp cho Vượng Vượng hôm nay."
Lê Xuân Phong không nói gì.
Nàng lặng lẽ sờ mặt Khâu Nhất Nhiên, ngón tay rất nghịch ngợm đi qua đi lại trên mặt cô: lông mày, mí mắt, chóp mũi, sống mũi, môi, lỗ tai ... Cuối cùng, rơi xuống trên tóc cô, rất chậm rãi đi qua đi lại trong đó.
Khâu Nhất Nhiên ngước đầu.
Đèn trong phòng mở rất mờ, ở góc độ này, cô chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy mặt mày người phụ nữ, so với tầm nhìn ngày thường là ngược lại, khiến cô cảm thấy hơi mới mẻ.
Trong khoảnh khắc đó bị cuốn hút vào.
Thế là lần đầu tiên cô không nghe rõ khi Lê Xuân Phong lại mở miệng nói chuyện.
"Hả?" Khâu Nhất Nhiên hơi mơ màng trừng mắt nhìn.
"Chị nói, có muốn bây giờ đi rửa ảnh không?" Lê Xuân Phong rất kiên nhẫn lặp lại một lần.
"Bây giờ?" Khâu Nhất Nhiên cảm thấy nàng đang nói đùa.
Nhưng Lê Xuân Phong rõ ràng là không có.
Nàng v**t v* tóc Khâu Nhất Nhiên, rất vô tình nhắc đến: "Trong nhà không phải có phòng tối sao?"
Khâu Nhất Nhiên lúc này mới chợt hiểu ra.
Là người yêu của cô đang chọn đúng thời điểm, và đã dùng hết sự kiên nhẫn dành cho cô, cố gắng từng chút một kéo người thỉnh thoảng lại trốn về kia ra, đến dưới ánh mặt trời bình thường.
Người yêu của cô đôi khi hành động bất thường, nhưng khi đối diện với cô thì lại vô cùng cẩn trọng.
"Không muốn à?" Trong lúc cô đang suy nghĩ, Lê Xuân Phong lại mở miệng, ngữ khí rất tùy ý: "Không muốn thì thôi."
Và cũng để lại không gian cho cô trốn tránh: "Dù sao nhà là của em, lúc nào cũng có thể làm."
Khâu Nhất Nhiên nghiêm túc suy nghĩ về đề nghị của Lê Xuân Phong, đột nhiên ngồi dậy từ trên đùi Lê Xuân Phong, nói: "Được."
Lê Xuân Phong sửng sốt một lát.
Khâu Nhất Nhiên cười, sau đó lại hôn lên khóe miệng nàng một cái, giọng rất ôn hòa: "Em cảm thấy em tối nay không buồn ngủ gì cả, có thể thử một lần."
Đây là nói thật.
Bây giờ đã gần 11 giờ, nhưng cô không giống như thường ngày đến giờ là mệt lã người, ngược lại nội tâm dồi dào, cảm thấy mình có thể làm rất nhiều rất nhiều chuyện vào tối nay, thậm chí nếu có người mời, nàng còn có thể bò lên rất cao mà hét to tôi có thể chinh phục Paris.
Dường như ...
Giống như ngày đầu tiên gặp gỡ Lê Xuân Phong.
"Thật sao?" Lê Xuân Phong trông có chút hoài nghi, đồng thời nhắc nhở cô: "Đi rửa ảnh thì tối nay em không cần ngủ nữa đâu."
"Thật mà," Khâu Nhất Nhiên gật đầu, sau đó lại tự mình đẩy Lê Xuân Phong xuống giường: "Đi mau, chúng ta đi tắm trước."
"Được," Lê Xuân Phong đồng ý.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!