"Nhưng tôi không có ý gì khác."
Ý thức được câu nói này của mình có thể sẽ có ý nghĩa khác, Khâu Nhất Nhiên lại vội vã giải thích. Cô chưa hề xem chuyện "xem cực quang" này là sự động viên mình phải đưa ra trước khi kết thúc. Cô chỉ là rất muốn cùng Lê Vô Hồi hoàn thành chuyện này. Không phải bữa tối cuối cùng, cũng không phải nghi thức nói lời từ biệt.
"Chị biết." Lê Vô Hồi nói.
Khâu Nhất Nhiên thở phào nhẹ nhõm, xem ra Lê Vô Hồi cũng không hiểu lầm ý của cô.
"Nhưng Khâu Nhất Nhiên." Lê Vô Hồi lần thứ hai mở miệng: "Em không cần vì chị mà cảm thấy áp lực trong lòng về việc này."
Nói câu này thì ánh mắt nàng cụp xuống rất thấp.
Âm thanh cũng ép tới rất thấp, như là đang cố sức nhịn chút cái gì:
"Ngược lại, chúng ta sau này đều sẽ không gặp mặt lại."
Trong phòng bệnh ồn ào náo nhiệt, vẻ mặt mỗi người đi ngang qua các nàng đều rất lo lắng.
Khâu Nhất Nhiên trầm mặc một lát. Cô biết Lê Vô Hồi nói không sai, lại nắm chặt chiếc chăn đơn đang siết trong tay:
"Cũng là bởi vì sau này đều có thể sẽ không gặp mặt lại..."
Cô nhẹ nhàng nói:
"Cho nên mới muốn làm xong hết thảy chuyện muốn làm, sau này mới sẽ không hối hận, không phải sao?"
Lê Vô Hồi không lập tức trả lời vấn đề của cô. Vẫn cứ hạ thấp tầm mắt như vậy. Khuôn mặt bị ánh sáng đánh cho nửa sáng nửa tối, không biết đang suy nghĩ điều gì.
Mấy chục giây sau, như là đột nhiên nghĩ thông suốt điều gì đó, đột nhiên nở nụ cười:
"Khâu Nhất Nhiên, có lúc chị thật sự không hiểu nổi em."
Nàng một lần nữa ngẩng đầu nhìn về phía cô, vẻ mặt như cô đơn, cũng như bất đắc dĩ:
"Rõ ràng lúc trước, nói muốn dùng một loại phương thức nhanh hơn để đi Paris, cũng là em. Kết quả bây giờ chị đồng ý rồi, em trái lại lại không cho."
"Tôi..." Khâu Nhất Nhiên tắc nghẹn. Cô nắm chặt ngón tay. Theo một ý nghĩa nào đó, cô xác thực không thể phủ nhận điểm này:
"Tôi chỉ là không muốn để lại chuyện gì không làm xong, đến lúc đó có thể sẽ càng thêm dây dưa dài dòng."
Kỳ thực thể lực của Khâu Nhất Nhiên cũng chưa hề hoàn toàn khôi phục, nói lời nói này thì cô vẫn cứ cảm giác ý thức ảm đạm, nhưng vẫn nỗ lực chống mí mắt của mình, muốn xem rõ vẻ mặt Lê Vô Hồi.
Cô cảm thấy nghi hoặc. Lê Vô Hồi luôn luôn có mục đích và động lực rất mạnh, sẽ không dễ dàng tự giận mình. Mà bây giờ, người muốn ngưng hẳn đoạn hành trình này, dĩ nhiên đã biến thành Lê Vô Hồi.
Điều này ngược lại làm cho Khâu Nhất Nhiên khổ tâm, không phải là bởi vì các nàng phải nhanh chóng chia tay, mà là bởi vì cô thương xót Lê Vô Hồi như vậy, biết nếu như sự việc kết thúc ở đây, bản thân cô chắc chắn sẽ trở lại bình tĩnh, mà Lê Vô Hồi thì rất khó thoát ra khỏi chuyện kia.
"Là như vậy phải không?"
Lê Vô Hồi lần thứ hai lên tiếng. Rất bình tĩnh cắt ngang tâm tư Khâu Nhất Nhiên.
Nhưng đại khái là cảm nhận được quyết tâm của cô, Lê Vô Hồi cũng không có sẽ tranh luận với cô:
"Vậy thì chờ em sức khỏe tốt rồi nói sau đi."
Được Lê Vô Hồi xem như là đã đáp lời, Khâu Nhất Nhiên rốt cục thả lỏng chút. Cô cũng không tiêp1 tục tranh luận với Lê Vô Hồi, mí mắt có chút vô lực, nhưng lại không dám lại giống như vừa rồi ngủ thiếp đi—
Đây là nơi đất khách quê người, cô không muốn để Lê Vô Hồi lần thứ hai ở một mình.
Cho nên cô chỉ là yên tĩnh gối đầu trên gối. Cũng không nói chuyện, cũng không nhắm mắt. Rất chất phác trợn tròn mắt, lén lút nhìn Lê Vô Hồi .
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!