Ngoài trời tuyết vẫn rơi dày đặc, không một tiếng động, Lê Vô Hồi ngẩn người nhìn Khâu Nhất Nhiên đang nằm trên giường bệnh.
Nàng đột nhiên có chút không phân biệt được, cảnh tượng này khác gì với cảnh tượng sau vụ tai nạn xe hơi.
Ba năm trước. Không, bây giờ là ba năm rưỡi trước.
Lúc đó, cũng là Lê Xuân Phong tỉnh lại trước từ cơn hôn mê.
Bởi vì vừa mới phẫu thuật cột sống xong không thể xuống giường, nằm trên giường bệnh mỗi giây đều rất khó chịu. Nàng hỗn loạn. Thỉnh thoảng tỉnh lại, thỉnh thoảng lại ngủ thiếp đi.
Không biết Khâu Nhất Nhiên ở đâu, không ai nói cho nàng, cũng không ai giúp nàng rời khỏi chiếc giường bệnh đó.
Rất lâu sau này. Có một người cắm đầy ống được đẩy vào phòng bệnh của nàng. Người đó trong trạng thái hỗn loạn, hôn mê bất tỉnh, không biết khi nào sẽ tỉnh lại, nhưng dưới bàn chân trái thì là khoảng không.
Chỉ nhìn thôi, Lê Xuân Phong đã cảm thấy kinh hoàng.
Chờ một nhóm bác sĩ y tá vây quanh người này đi ra ngoài, nàng dồn hết chút tinh lực còn lại nhìn lướt qua, mới nhìn rõ người này có gương mặt giống hệt Khâu Nhất Nhiên.
Phát hiện này làm Lê Xuân Phong bàng hoàng. Nàng không để ý đến việc mình chưa thể xuống giường, cũng không màng đến những ống cắm trên người, liều mạng đẩy bản thân loạng choạng của mình ngồi dậy, kết quả lập tức ngã xuống đất.
Lúc đó nàng không cảm thấy đau.
Ngã xuống, nàng vẫn phải dùng tay chống xuống đất bò về phía chiếc giường bên cạnh.
Nàng không đứng dậy nổi.
Nhưng cũng bởi vậy mất đi tầm nhìn.
Rất mất công sức ngẩng đầu lên, nhưng cũng chỉ có thể nhìn thấy cái chân trái trống rỗng của người trên giường.
Cuối cùng Lê Xuân Phong đau đến sắc mặt tái nhợt. Cả người đổ mồ hôi, như con cá bị xẻ thịt ngã quỵ trên mặt đất lạnh lẽo.
Mãi đến khi có người dừng lại ở cửa phòng bệnh, sau đó nhanh chóng đi tới đỡ nàng dậy. Lê Xuân Phong ngẩng cao đầu, nhẫn nhịn đau đớn nói một tiếng "Cảm ơn".
Sau đó nàng đột nhiên dừng lại, bởi vì nàng phát hiện người này là Olivia, và không hiểu tại sao vẻ mặt Olivia nhìn nàng lại bi thương đến thế.
Đây là ký ức cuối cùng của nàng lúc đó.
Bởi vì ngày đó nàng trực tiếp hôn mê bất tỉnh, lúc tỉnh lại, trên người nàng cắm càng nhiều dây nhợ hơn, đau đớn hầu như như nắng gắt táp vào mặt vùi dập nàng, khiến nàng động đậy đầu ngón tay cũng cực kỳ khó khăn.
Nhưng mặc dù nàng đã trong tình trạng không thể tự chăm sóc bản thân như vậy, Lỗ Vận không biết từ đâu chạy tới, cũng canh giữ ở bên giường dùng sức rất lớn đè chặt nàng không cho nàng động đậy, dùng giọng nói cực kỳ tàn nhẫn lại cực kỳ bình tĩnh cảnh cáo nàng— Nếu như còn ngã xuống giường nữa, đừng nói làm người mẫu, đời này nàng đều không có cách nào đứng lên lại được.
Lê Xuân Phong cứng họng, nàng không thể thoát khỏi Lỗ Vận đang đè chặt mình, cũng không thể xuống giường như vừa rồi. Phần duy nhất trên người nàng có thể vùng vẫy thoát khỏi tê liệt là con ngươi.
Vì vậy, mấy ngày sau đó, nàng chỉ bị giam trên giường, liều mạng chuyển động tròng mắt của mình, chăm chú nhìn, muốn liếc mắt nhìn người trên giường bệnh bên cạnh thêm lần nữa.
Mãi đến một ngày nào đó. Nàng cuối cùng cũng đợi được Khâu Nhất Nhiên mở mắt, các nàng cách rất nhiều thiết bị y tế và ống nối chằng chịt đối diện nhau, nhìn nhau rất lâu, và rất khó khăn hít thở dưỡng khí.
Như hai người bị cấy não vào thân thể mới, chỉ cần liếc mắt đã có thể giao tiếp với đối phương, cứ như vậy trải qua cả một mùa hè trong phòng bệnh không có ánh mặt trời...
Năm đó, các nàng không nhìn thấy cực quang, và hoàn toàn bỏ lỡ sinh nhật Lê Xuân Phong.
Sau đó. Lê Xuân Phong dần dần có thể xuống giường, đi lại. Nàng từ từ có thể ngồi ở bên giường bệnh của Khâu Nhất Nhiên, mỗi ngày có thể dành 30, 40 phút, nhìn chằm chằm Khâu Nhất Nhiên luôn quay lưng lại với nàng.
Phần lớn thời gian, Khâu Nhất Nhiên cũng giống như hiện tại, ngủ rất yên tĩnh, không ồn ào không quấy phá.
Côkhông ý thức được mình đã mất đi điều gì, không hề nổi giận điên cuồng, cũng không đi chỉ trích bất cứ ai. Biểu hiện như là rất ôn hòa chấp nhận chuyện này.
Vì vậy, Lê Xuân Phong chỉ rất yên tĩnh ở bên cạnh Khâu Nhất Nhiên. Nàng thậm chí đã từng rất tự tin cho rằng— miễn là nàng cho Khâu Nhất Nhiên thời gian, có lẽ ngay cả đối với chuyện tày trời như thế, Khâu Nhất Nhiên cũng có thể chấp nhận một cách hài lòng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!