Chương 45: Lê Xuân Phong

Lần này trở về từ trong nước, Khâu Nhất Nhiên trở nên bận rộn. Hơn nữa còn luôn thần thần bí bí. Cô một mình trốn trong phòng làm việc, mỗi ngày đến rất muộn mới ngáp một cái đi ra.

Lê Xuân Phong cũng rất bận. Nàng không vội vàng nghỉ việc ở cửa hàng gà rán, mà vừa đi làm, vừa thử liên hệ một số công việc đã từng hợp tác trước đây. Mặc dù đã thành công lấy lại tự do, nhưng nàng đã ở Paris hơn bốn năm, những công việc liên quan đến người mẫu nàng từng làm đều rất lộn xộn, và đều chung một giuộc với công ty cũ mà nàng vừa giải ước thành công.

Nói ra thật nực cười, nàng nói mình làm người mẫu bốn năm ở Paris, đến cuối cùng ở đây, căn bản không có bất kỳ tài nguyên nào có thể tận dụng.

Tình cảnh của Phùng Ngư cũng tương tự nàng.

Hôm nay, Lê Xuân Phong tan ca. Họ vừa kết thúc một buổi phỏng vấn có vẻ không có kết quả, hai người đi dạo trên đường phố Paris, vẫn cứ vô định và mơ hồ.

Phùng Ngư thở dài một hơi: "Hóa ra dù giải ước thành công, chúng ta cũng không thể lập tức chinh phục Paris..."

Lê Xuân Phong chưa từng nghĩ chuyện này đơn giản như vậy: "Ít nhất hiện tại đã bước ra bước đầu tiên, từ từ thôi, đều sẽ có cơ hội." Giọng nàng ất ôn hòa, không hề có bất kỳ sự oán trách nào.

Phùng Ngư rất kỳ lạ nhìn nàng một cái: "Sao tự nhiên em lại trở nên lạc quan như vậy?"

Lê Xuân Phong khựng lại. Một lúc lâu, cô mới nghiêng đầu hỏi: "Có sao?"

"Có chứ," Phùng Ngư rất chắc chắn. "Thực ra chuyện này chị đã muốn nói từ lâu rồi. Chị mới chỉ về nước vài tháng thôi, kết quả khi chị trở lại, em đã như biến thành một người khác vậy."

Lê Xuân Phong không nói gì.

Phùng Ngư bắt đầu đếm trên đầu ngón tay, vạch trần tội trạng của Lê Xuân Phong: "Trước đây em nhận lương, điều đầu tiên là giữ lại tiền mua rượu. Bây giờ em nhận lương, điều đầu tiên là giữ tiền để mua một tạp chí có sự tham gia của một nhiếp ảnh gia nào đó."

"Trước đây em buổi tối căn bản không muốn về nhà, em nói trong nhà rất lạnh rất tối, nhưng bên ngoài rất sáng rất ấm áp. Bây giờ em đi chơi với chị nửa tiếng là đã muốn về nhà."

...

Sau khi liệt kê hoàn hảo mấy cái "tội trạng" đó, Phùng Ngư nghi ngờ nhìn chằm chằm Lê Xuân Phong không biểu cảm: "Sao vậy? Là đèn Paris bây giờ không đủ sáng? Rượu Paris không đủ ngon?"

"Là chị suy nghĩ quá nhiều rồi," Lê Xuân Phong lấy điện thoại ra liếc nhìn thời gian.

Phùng Ngư "À" một tiếng, trực tiếp nắm lấy túi xách, "Oa, trong vòng mười phút em nhìn điện thoại mười lăm lần rồi đấy!"

"..." Lê Xuân Phong đút hai tay vào túi.

Nàng không để ý đến ngón tay sắp chạm vào mặt của Phùng Ngư, rất kiên nhẫn giải thích: "Em sợ trở về quá muộn em ấy sẽ nghĩ em ở ngoài làm bậy."

"Hơn nữa em là vợ của em ấy, đương nhiên là phải ở nhà ủng hộ em ấy nhiều hơn."

"Ủng hộ cần thiết đến mức chính mình vừa nhận lương xong, trong túi không còn đào ra nổi mười Euro sao?" Phùng Ngư chất vấn hành vi vung tiền như rác của nàng.

"Chị sai rồi," Lê Xuân Phong rất bình tĩnh phản bác.

Phùng Ngư nhìn chằm chằm nàng.

Lê Xuân Phong thở dài một hơi. Từ trong túi móc ra mấy tờ tiền giấy nhăn nhúm, trình diễn rõ ràng trước mặt Phùng Ngư: "Là mười một Euro."

Phùng Ngư cười lạnh một tiếng: "Lê Xuân Phong, em có nhớ mình trước kia đã nói cô ấy thế nào không?"

"Không nhớ," Lê Xuân Phong cất tiền lại, sau đó mở mắt nói dối. "Em đã nói xấu em ấy lúc nào?"

"Thật là," Phùng Ngư không cãi lại nàng nữa. "Nếu chị là em, đã sớm vui vẻ bám váy đàn bà rồi. Bản thân đã nghèo như thế, còn tiết kiệm tiền mua tạp chí có đăng ảnh cô ấy, mà doanh số tạp chí đó lại chẳng liên quan gì đến cô vợ nhiếp ảnh gia của em.."

"Chị nói đúng," Lê Xuân Phong rất qua loa.

"Thôi bỏ đi," Phùng Ngư lầm bầm. "Dù sao nói gì em cũng không nghe lọt tai."

Lê Xuân Phong im lặng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!