Chương 39: Lê Vô Hồi

Trần Tuyết Bính lái xe theo một kiểu riêng.

Khâu Nhất Nhiên không thể hiểu nổi cô bạn Nga này đã lái một chiếc xe nhỏ mà lại có "thần long bãi vĩ¹" như một chiếc xe buýt đường dài của thập niên 2000.

Trên đường đi, có vài lần xe lắc lư, Khâu Nhất Nhiên không giữ được thăng bằng, vô tình ngả về phía Lê Vô Hồi. Nhưng Lê Vô Hồi vẫn rất kiên nhẫn đỡ cô dậy, rồi buông tay sau khi cô ngồi thẳng lại. Nàng không hề tỏ vẻ ghét bỏ.

Thế nhưng, khi Khâu Nhất Nhiên lần nữa va vào vai Lê Vô Hồi, cô với khuôn mặt mộc được Lê Vô Hồi đỡ về chỗ cũ. Cô cảm thấy sự kiên nhẫn của mình đã đến giới hạn, vừa định đề nghị Tuyết Bính, "hay để tôi lái," thì Vượng Vượng và Tuyết Bính lại rất ăn ý kết nối Bluetooth của xe với điện thoại, và theo tiếng nhạc sôi động, họ đồng thanh hát to một câu: "Mamma Mia!"

Lời của Khâu Nhất Nhiên bị chặn lại trong cổ họng. Tóm lại, hai người ở ghế trước cứ như những viên kẹo nhảy nhót dính nước. Cô không thể nào hét to lên để bảo họ dừng xe. Thế là theo bản năng, cô nhìn sang Lê Vô Hồi.

Từ khi lên xe, nàng đã tựa vào cửa sổ xe nhắm mắt dưỡng thần, trông rất thư thái. Dù xe có lắc lư, Khâu Nhất Nhiên vô tình ngã về phía nàng, nàng cũng chỉ mở mắt ra một cách thờ ơ, đỡ Khâu Nhất Nhiên ngồi thẳng lại, rồi lại lười biếng nhắm mắt.

Khâu Nhất Nhiên không biết mình đã nhìn Lê Vô Hồi bao lâu. Cô chỉ đột nhiên bừng tỉnh khi Vượng Vượng và Tuyết Bính lại đồng thanh hát lớn "Mamma Mia²!". Sau đó, cô sợ hãi nhận ra mình vẫn đang nhìn Lê Vô Hồi, vội vàng dời tầm mắt, cúi xuống nhìn mũi giày của mình.

Nhưng bên cạnh cô không có bất kỳ tiếng động nào. Lê Vô Hồi ngủ rồi sao?

Chiếc xe vẫn chòng chành trên đường lớn. Vượng Vượng và Tuyết Bính vui vẻ hát to "My my how can I resist you". Ánh nắng như trượt theo xe, chiếu lên đùi Khâu Nhất Nhiên. Cô nắm chặt ngón tay, liên tục tự nhủ trong lòng rằng không được nhìn Lê Vô Hồi nữa.

Nhưng bộ não cô dường như đã mất quyền kiểm soát. Cô ngước đầu lên. Bất ngờ thay, Lê Vô Hồi vẫn khoanh tay nhắm mắt, nhưng khóe môi nàng lại hơi cong lên, một nụ cười rất giống Lê Xuân Phong, chứ không phải Lê Vô Hồi.

Lê Vô Hồi cũng bị buộc phải đung đưa theo chiếc xe chòng chành. Nhưng trông nàng có vẻ rất vui, như một con mèo được sưởi nắng thoải mái.

Là vì Vượng Vượng và Tuyết Bính sao? Khâu Nhất Nhiên thất thần trong chốc lát, rồi hoàn toàn từ bỏ ý định nói chuyện với Vượng Vượng để đổi chỗ. Nếu Lê Vô Hồi có thể duy trì sự thư thái và vui vẻ đó lâu hơn, cô sẵn sàng bị chiếc xe quăng qua quăng lại, thậm chí còn muốn mời Vượng Vượng và Tuyết Bính ở lại với họ lâu hơn một chút.

"Khâu Nhất Nhiên," đúng lúc này, Lê Vô Hồi đột nhiên lên tiếng.

Khâu Nhất Nhiên né tránh ánh mắt nàng. Cô nhìn thẳng vào Vượng Vượng và Tuyết Bính ở phía trước, lòng bàn tay siết chặt ghế để giữ bình tĩnh. "Hửm?"

"Hôm nay em có vui không?" Lê Vô Hồi khẽ hỏi.

"Tại sao chị lại hỏi vậy?" Khâu Nhất Nhiên cảm thấy câu hỏi này rất kỳ lạ.

"Bởi vì hôm nay rất quan trọng," Lê Vô Hồi từ từ mở mắt ra, nhìn Khâu Nhất Nhiên đang cố gắng giữ thăng bằng để không chạm vào mình. "Đây không phải ngày đầu tiên của tuổi ba mươi mốt của em sao?"

Sau khi được Lê Vô Hồi nhắc nhở, Khâu Nhất Nhiên mới hơi choáng váng nhớ ra điều này. Từ tuổi hai mươi bảy, cô không còn cảm giác thực tế về tuổi tác của mình nữa. Dường như thời gian của cô đã ngừng lại từ rất lâu rồi. Nhiều lúc, cô không nhận ra sự thay đổi của thời gian. Khi mở mắt ra, cô thường mất một lúc lâu để suy nghĩ xem rốt cuộc mình đang sống trong ngày nào.

Cô không biết liệu tình trạng này sau này có thay đổi hay không.

"Rất tốt," nhưng khoảnh khắc này, nhìn khuôn mặt tươi cười đầy sức sống của Vượng Vượng và Tuyết Bính ở ghế trước, Khâu Nhất Nhiên chân thành nói.

Vượng Vượng và Tuyết Bính dường như đã hiểu lời cô, đồng thời cười hì hì nhìn cô qua gương chiếu hậu. Khâu Nhất Nhiên chép miệng, ra hiệu cho họ nhìn đường. Nhưng một giây sau, đuôi xe lại chệch đi. Khi xe vào cua, đầu Khâu Nhất Nhiên lại va vào vai Lê Vô Hồi. Lần này, cô không để Lê Vô Hồi đỡ, mà vụng về tự ngồi thẳng lại.

Tuyết Bính ở ghế trước ngượng ngùng nói "Sorry sorry". Vượng Vượng ở bên cạnh rất ăn ý làm động tác "chúc mừng phát tài". Không biết hai người họ đã có sự hiểu lầm gì về văn hóa Trung Quốc. Khâu Nhất Nhiên mím môi, không nói gì.

Thấy Khâu Nhất Nhiên đã ngồi vững, Lê Vô Hồi rút tay đang lơ lửng trên không về, rồi lại khoanh tay. Nhưng nàng đột nhiên bật cười. Dường như nhìn thấy cô gặp khó khăn, tâm trạng nàng lại rất tốt. "Vậy thì tốt."

"Sao lại tốt?" Cuộc đối thoại bị ngắt quãng, Khâu Nhất Nhiên nhất thời không phản ứng kịp.

Giọng Lê Vô Hồi nghe có vẻ lười biếng. "Vì chị nghe người ta nói, chỉ cần ngày đầu tiên của một tuổi mới được vui vẻ, thì mỗi ngày sau đó của năm đó cũng sẽ rất vui vẻ."

Nghe Lê Vô Hồi nói câu đó một cách dịu dàng như vậy, Khâu Nhất Nhiên lại im lặng. Cô chợt nhớ đến sinh nhật của Lê Vô Hồi, ngày 24 tháng 8. Dù lái xe có chậm đến mấy, lúc đó họ cũng có thể đã ly hôn rồi. Cô sẽ không có cơ hội ở bên Lê Vô Hồi để đón sinh nhật nữa.

Vì thế cô chỉ gượng cười, rồi khẽ nói: "Chị cũng sẽ như vậy."

Lê Vô Hồi "Ừm" một tiếng, như ngầm thừa nhận, không nói gì thêm.....

Khi chiếc xe sắp đến thành phố, nó đột ngột hỏng. Trần Tuyết Bính xuống xe, mở nắp capo lên nghiên cứu một hồi, rồi ủ rũ ngẩng đầu lên, lắc đầu với họ.

Vượng Vượng đi tới gõ cửa kính, giải thích: "Vẫn là vấn đề cũ, nhưng may mà bây giờ đã rất gần thành phố rồi. Gọi cứu hộ thì họ sẽ đến nhanh thôi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!