Lê Vô Hồi là nghệ danh sau này, tên thật của cô ấy là Lê Xuân Phong.
Lần đầu tiên nghe thấy cái tên ấy là vào Giáng sinh năm 2019. Hai người giới thiệu bản thân khá muộn. Một người nói cô ấy tên Khâu Nhất Nhiên, một người nói cô ấy tên Lê Xuân Phong.
Giáng sinh năm 2019, cả hai lần đầu giới thiệu tên mình. Một người nói cô ấy tên Khâu Nhất Nhiên, một người khác nói nàng ấy tên là Lê Xuân Phong.
Lê Xuân Phong chớp mắt, nói rằng tên Khâu Nhất Nhiên rất hay, vì nàng yêu những người phụ nữ sẵn sàng đánh cược tất cả vì tình yêu.
Khâu Nhất Nhiên thì cười không ngớt, nói rằng tên Lê Xuân Phong cũng hay, vì cô yêu những người phụ nữ có cái tên nghe ấm áp và đáng tin cậy.
Người phụ nữ có đôi mắt hồ ly hơi say cười đến híp lại, nói rằng: "Thì ra chúng ta hợp nhau ngay từ cái tên."
Không yêu một cách mãnh liệt, cháy bỏng thì quá đỗi tiếc nuối.
"Cô Lê."
Năm 2024, tuyết rơi dường như còn lớn hơn năm đó. Có lẽ, Khâu Nhất Nhiên của ngày xưa chưa từng nghĩ sẽ có ngày mình gọi người phụ nữ này như vậy.
Nhưng chuyện đó vẫn xảy ra.
Cô nhắm mắt lại, không nhìn xem Lê Vô Hồi có phản ứng gì, "Tuyết rơi lớn rồi, cô nên về đi."
Nói xong, cô không chút lưu luyến quay người, dùng hai tay chống gậy nặng nhọc đi về.
Cô như một kẻ đào ngũ, dù vũ khí duy nhất trong tay là nguồn cơn của sự hỗn loạn, nhưng ngoài ra cô không còn cách nào khác.
"Khâu Nhất Nhiên."
Lê Vô Hồi gọi cô từ phía sau, giọng nói vẫn không thể hiện bất kỳ cảm xúc nào.
Lần này Khâu Nhất Nhiên cũng không thèm để ý, thậm chí bước chân còn nhanh hơn, khiến bụi tuyết bay lên ngày càng nhiều.
Nhưng người đang mất bình tĩnh thì không thể giữ thăng bằng. Cô đi được vài bước thì loạng choạng, suýt ngã nhào, đúng lúc ấy...
Bụi tuyết bay tán loạn, một đôi tay đã vững vàng đỡ lấy cô.
Bàn tay đó nắm lấy mu bàn tay cô, giúp cô giữ chiếc gậy đang chực trượt khỏi tay.
Cảm giác đầu tiên của Khâu Nhất Nhiên là một sự lạnh lẽo đến giật mình, như chạm vào người đã chết từ lâu.
Nhưng khi cô đã đứng vững trở lại.
Đôi bàn tay lạnh như băng kia liền buông ra, yên lặng buông thõng bên hông.
Cả hai đều im lặng, không khí chỉ còn lại tiếng th* d*c.
Không ai muốn mở lời trước, đặc biệt là sau khúc dạo đầu đầy ngượng ngùng này.
"Chân giả của em đâu?" Mãi đến khi hơi ấm từ tay Khâu Nhất Nhiên đã tan biến, Lê Vô Hồi mới lên tiếng lần nữa.
Câu hỏi này vốn rất nhạy cảm, chỉ nên dành cho những người thân thiết.
Nhưng với mối quan hệ hiện tại, khi hai người chẳng còn tham gia vào cuộc sống của nhau, câu nói ấy nghe như một lời chất vấn.
Dù Lê Vô Hồi đã cố tình hạ thấp giọng.
"Không thoải mái, vừa tháo ra," Khâu Nhất Nhiên cụp mắt, nhìn chằm chằm vào những hạt tuyết bám trên mũi giày phải của mình.
Và cả những hạt tuyết dính trên đôi bốt cao cổ của Lê Vô Hồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!