"Tôi không sao."
Với những ký ức cổ xưa bao trùm đại não, Khâu Nhất Nhiên quay mặt đi. "Chỉ là một cơn ác mộng thôi."
"Ác mộng?"
Lê Vô Hồi vẫn đứng bên giường nhìn chằm chằm cô. "Em ngủ không được sao?"
Dừng lại một lát, dường như nàng không thể hiểu được lời cô nói. "Lúc còn bé em cũng ngủ không được trên giường này sao? Ký ức của em ở đây đều tốt đẹp cả mà, còn có thể gặp ác mộng gì được?"
Khâu Nhất Nhiên im lặng, ngay cả hơi thở cũng trở nên mong manh.
Không biết có phải vì không bật đèn không, căn phòng nhỏ này tối tăm như một cái hang động. Và Khâu Nhất Nhiên là người đang trốn trong hang động đó.
Cô cuộn mình trên giường, điều này che đi vẻ ngoài không trọn vẹn của cô. Cả người cô biến thành một cái bóng xám xịt. Làn da lộ ra cũng trắng nhợt, như đã mấy năm không được phơi nắng.
"Em sao vậy?"
Lê Vô Hồi lại là người kiên quyết xông vào hang núi, muốn kéo cô ra ngoài, nhất định phải nhìn kỹ từng thay đổi nhỏ của cô.
"Thật sự chỉ là ác mộng thôi sao?"
Có lẽ vì quá gấp gáp, sau khi hỏi xong, Lê Vô Hồi lại tiến thêm một bước. Lúc này nàng mới nhận ra ngữ khí của mình có vẻ hơi hăm dọa.
Bởi vì sau đó, vành mắt Khâu Nhất Nhiên đột nhiên đỏ lên.
Lê Vô Hồi không biết rốt cuộc cơn ác mộng kia có gì mà khiến Khâu Nhất Nhiên lại đau khổ đến vậy sau khi tỉnh dậy. Nhưng Lê Vô Hồi lại có một trực giác mơ hồ rằng, chính nàng là kẻ đầu têu.
Lê Vô Hồi lần thứ hai giơ tay lên. Nàng muốn lau đi những giọt nước mắt của Khâu Nhất Nhiên, những giọt nước mắt mà nàng đã gây ra.
Nhưng Khâu Nhất Nhiên lại tránh đi. Cô kiên quyết và hờ hững quay lưng lại, thà đối mặt với bức tường còn hơn là nhìn Lê Vô Hồi.
Sau đó, cô nhấn mạnh từng chữ:
"Chỉ là một cơn ác mộng."
Khâu Nhất Nhiên cố gắng làm như tâm trạng mình đã bình phục, nhưng sức công phá của giấc mơ đối với hiện thực là quá lớn.
Thế là, nước mắt lại không ngừng rơi.
Nước mắt lạnh buốt trên khuôn mặt cô, trở nên lạnh giá, cứng lại, như muốn nhấn chìm cô một cách sống sờ sờ.
May mắn thay, sau đó Lê Vô Hồi không hề ép buộc, không hề mạnh mẽ yêu cầu cô quay đầu lại. Nàng không làm cho cô có cảm giác như một kẻ đã chết, bị l*t tr*n mọi thứ.
Nàng chỉ đứng lặng lẽ sau lưng cô, nhìn chằm chằm. Một lúc lâu, tâm trạng của Khâu Nhất Nhiên cuối cùng cũng bình phục.
Cô luống cuống lau đi những giọt nước mắt lạnh buốt, hạ thấp giọng, gần như là van xin: "Chị ra ngoài trước đi, Lê Vô Hồi."
Lê Vô Hồi không trả lời.
Nhưng nàng cuối cùng cũng động đậy, như thể đã xoay người. Rồi nàng dừng lại sau vài bước. "Nếu cơn ác mộng này có liên quan đến chị, thì em cứ đổ lỗi cho chị đi."
Tay nàng nắm lấy tay nắm cửa, giọng rất bình tĩnh: "Em đừng buồn như vậy."
Cuối cùng, nàng thậm chí còn khẽ cười:
"Dù sao chị thế nào cũng không quan trọng."
...
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!