Đồ lừa đảo.
Năm 2019 ở Paris, Lê Xuân Phong cảm thấy như có hai chữ này đang sáng lấp lánh trong mắt người đối diện.
Nhưng Khâu Nhất Nhiên không nói như vậy. Có lẽ vì được giáo dục tốt, cô chỉ nhanh chóng thu thập lại sự bối rối của mình, cố tỏ ra bình tĩnh nhưng suýt vấp phải đống đồ trên sàn. Cuối cùng, cô ôm tất cả các dụng cụ y tế và đồ dùng còn lại, lảo đảo rời khỏi phòng. Như thể cô mới là kẻ lừa đảo đang chột dạ vậy.
"Ầm!"
Cánh cửa bị đóng mạnh, chỉ để lại một luồng bụi lạnh.
Lê Xuân Phong bật cười.
Nàng thản nhiên đóng cửa sổ, ngồi xuống chiếc thảm đầu giường, bưng cốc nước mật ong chưa uống. Nhấp một ngụm.
Ngọt quá.
Nàng khẽ nhíu mày. Không hiểu sao Khâu Nhất Nhiên lại thích uống đồ ngọt để giải rượu đến thế. Tối qua, cô ấy cứ đỏ mặt vì cồn, nhấp một ngụm lại nhăn mày, rồi bảo nàng cho thêm mật ong.
Lê Xuân Phong đặt cốc nước xuống, cầm tập ảnh trên bàn lên và kiên nhẫn xem.
"Ầm!"
Cánh cửa đã đóng chặt đột nhiên lại mở ra, mang theo một luồng gió gấp gáp.
Lê Xuân Phong cong môi.
Người mở cửa vội vã nhưng không bước vào. Chỉ đứng ngập ngừng ở cửa, thở hổn hển, không nói một lời, ngơ ngác nhìn nàng.
Lê Xuân Phong đành đặt tập ảnh xuống, nhìn Khâu Nhất Nhiên đã quay lại. Người kia đang ngơ ngác đứng ở cửa. Chiếc áo hoodie mặc xộc xệch trong lúc hoảng loạn, chiếc khăn quàng cổ kẻ sọc xanh lá làm tóc đen mềm mại rối tung, quấn quanh gáy một cách lộn xộn.
Dưới mí mắt cô cũng hơi đỏ do phản ứng của cơn say rượu đêm qua, cằm căng thẳng đến mức cực độ. Trông cô rất tủi thân, ra vẻ trẻ con không muốn nói chuyện với nàng, nhưng lại muốn dùng ánh mắt để trách móc nàng.
Đáng tiếc là hiệu quả không tốt, vì Lê Xuân Phong chưa bao giờ là người giỏi tự kiểm điểm. Nàng thậm chí còn cười, chống cằm nhìn cô một lúc.
Cuối cùng, Lê Xuân Phong đứng dậy, chậm rãi bước tới. Dưới ánh mắt chăm chú của Khâu Nhất Nhiên, nàng đưa tay ra. Có lẽ theo thói quen, Khâu Nhất Nhiên không né tránh, chỉ nhìn nàng chằm chằm bằng đôi mắt vừa đen vừa sáng.
Rất dễ dàng, tay Lê Xuân Phong chạm vào cổ áo của Khâu Nhất Nhiên. Nàng thong thả chỉnh lại cổ áo cho cô, rồi gỡ những sợi tóc bị kẹp trong khăn quàng cổ ra, cẩn thận vuốt thẳng lại.
Khâu Nhất Nhiên hơi nghiêng chiếc cằm trắng trẻo, rời mặt khỏi lòng bàn tay nàng, và mở miệng một cách gượng gạo: "Tại sao chị lại làm thế?"
"Có thể là bởi vì..." Lê Xuân Phong dùng lòng bàn tay nâng mặt cô, rồi đặt một nụ hôn lên khóe môi cô, khẽ cười. "Bây giờ em là vợ của chị mà?"
"Chị biết em không hỏi chuyện đó," Khâu Nhất Nhiên đột nhiên nắm lấy tay nàng, không cho nàng động đậy.
Lê Xuân Phong đến gần, chóp mũi gần như chạm vào hàng mi của Khâu Nhất Nhiên. Nàng chăm chú nhìn cô, không lùi một bước, nhưng cũng không đưa ra câu trả lời nào. Khâu Nhất Nhiên cũng không nói gì, chỉ mím môi nhìn nàng, có lẽ một giây sau sẽ lại sầm mặt bỏ đi.
"Đừng giận quá."
Lê Xuân Phong cười, chỉnh lại vài sợi tóc lòa xòa bên tai Khâu Nhất Nhiên, rồi tinh nghịch nháy mắt và nói: "Cẩn thận nhé."
Nàng như đang tiễn cô ra ngoài, nhưng lại như một người vợ thực sự. Khâu Nhất Nhiên không né tránh, cúi thấp đôi mắt hơi ửng đỏ, hít một vài hơi thật sâu. Rõ ràng đã rất giận, nhưng cuối cùng chỉ buông lại một câu:
"Tay chị lạnh quá!"
"Ầm!"
Cánh cửa lần thứ hai bị đóng sầm lại một cách mạnh bạo.
Tay Lê Xuân Phong vẫn còn lơ lửng giữa không trung, như thể vẫn chưa kịp phản ứng sau khi bị bỏ lại. Nhưng nàng bật cười thành tiếng. Thậm chí còn cười đến nỗi không đứng thẳng nổi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!