Chương 19: Lê Xuân Phong

"Cô ấy rất tốt!"

Năm 2019, Lê Vô Hồi đã nghe Phùng Ngư nói câu này vô số lần, nhưng nàng vẫn thờ ơ.

Lúc đó, nàng vẫn còn tên là Lê Xuân Phong. Nàng cùng Phùng Ngư, một người mẫu cùng thời với mình, thuê chung một căn hộ giá rẻ ở quận 18, Paris.

Năm 18 tuổi, nàng đến Paris và ký hợp đồng 5 năm với một công ty quản lý. Khi đó còn trẻ, suy nghĩ quá ngây thơ, không nhận ra hợp đồng có vấn đề. Nàng không biết rằng, không những 5 năm sau đó sẽ không có công việc tử tế nào, mà còn vì công ty quản lý rởm đời này mà lãng phí trọn vẹn 5 năm tuổi xuân, cho đến khi hoàn toàn bỏ lỡ độ tuổi vàng để làm người mẫu.

Phùng Ngư cũng cùng cảnh ngộ với nàng.

Paris, thành phố ánh sáng. Họ đến đây từ năm 18 tuổi, nhưng chưa bao giờ được tận hưởng vẻ lộng lẫy mà Paris mang lại.

Đối với Lê Xuân Phong, Paris của nàng là một nơi hỗn loạn, chênh vênh và bất an. Đó là bốn năm tuổi trẻ bị đóng băng, và là năm cuối cùng của một sự chờ đợi vô vọng.

Thế nhưng, sau bốn năm lãng phí, Phùng Ngư vẫn ôm ấp một giấc mơ.

Điểm đó nàng không giống với Phùng Ngư. Lê Xuân Phong sống qua ngày bằng không khí hỗn loạn và rượu ở Paris.

Còn Phùng Ngư thì có một nhiếp ảnh gia đặc biệt yêu thích, cũng là một người Trung Quốc, thành danh từ năm 19 tuổi, rong ruổi khắp các tuần lễ thời trang và các nhãn hiệu thương mại lớn. Cô ấy đã giành được rất nhiều giải thưởng, có rất nhiều bài phát biểu nhận giải. Lời nói của cô ấy được in trên bìa tạp chí, bằng chữ Hán lớn lan truyền khắp Paris. Rất nhiều người mẫu mong muốn được cô ấy chụp để có một bức ảnh đáng nhớ trong đời.

Rất nhiều người trẻ tuổi mơ hồ, mông lung lấy cô ấy làm tấm gương, dũng cảm bước chân vào nghề nhiếp ảnh.

Cô ấy thậm chí còn được mời lên trang bìa của nhiều tạp chí hàng tuần, và trình diễn mở màn trong một show thời trang của tuần lễ thời trang.

Phùng Ngư thuộc làu các thành tích của nhiếp ảnh gia này. Có lẽ vì cùng trong nghề và đều là người Trung Quốc, cô đặc biệt quan tâm đến người này. Cô thậm chí còn tìm được video trình diễn thời trang năm 19 tuổi của người đó, và bắt Lê Xuân Phong xem đi xem lại.

"Rốt cuộc cô ấy là nhiếp ảnh gia hay người mẫu?" Lê Xuân Phong chỉ liếc qua vài lần rồi mất hứng, lười biếng liếc xem qua loa. Mặc dù nể Phùng Ngư nên nàng không nói thẳng, nhưng nhiều lần nghe chuyện về người này, nàng rất muốn hỏi:

Thích gây ồn ào đến vậy sao?

"Cô ấy chỉ làm vậy một lần thôi," Phùng Ngư biết Lê Xuân Phong đang nghĩ gì, lườm nàng một cái. "Tôi biết cậu đang nghĩ gì, nhưng cô ấy lúc đó mới 19 tuổi, vừa trẻ vừa tài năng, lại được nâng cao đến thế. Dù có lạc lối trong chốc lát ở cái Paris xa hoa này thì cũng là chuyện bình thường."

"Nhưng mà lạ là, đúng một lần đó thôi. Một năm sau, cô ấy biến mất không còn dấu vết."

"Sự chú ý của công chúng vốn dĩ mất đi rất nhanh," Lê Xuân Phong hờ hững lật tạp chí. Nàng không cho rằng một người thành danh sớm, khi đang ở đỉnh cao kiêu ngạo, lại có thể lột bỏ mọi hào quang để tự vấn bản thân.

Phùng Ngư giật lấy cuốn tạp chí, đặt lên mặt mình, giọng đầy u uất: "Nếu tôi được lên bất kỳ trang bìa nào trong Tứ đại, đời này cũng mãn nguyện rồi!"

"Nếu tôi có thể lên bất kỳ trang bìa nào trong Tứ đại, đời này cũng mãn nguyện rồi!"

Căn hộ chẳng có ánh nắng, chỉ có những mảng sáng tối mập mờ. Lê Xuân Phong chống cằm, nhìn gương mặt trẻ trung, tươi tắn trên trang bìa tạp chí, cùng với hai câu tiếng Trung rất rõ ràng:

"Tôi cảm thấy tôi chỉ là một người lén lút nhìn thế giới."

"Chỉ là đôi mắt tôi đánh cắp được, tình cờ lại được nhiều người nhìn thấy hơn thôi."

Trong không khí u ám của căn hộ, Lê Xuân Phong bật cười khi đọc rõ hai câu này.

Ian

- Khâu Nhất Nhiên.

Hai cái tên này nghe thật giống nhau. Ian, chỉ cần thêm một chữ 'r' nữa là thành "Ianr", đọc gần giống "Nhất Nhiên".

Lê Xuân Phong cảm thấy thật trùng hợp, vì đôi khi, khi giới thiệu bản thân, nàng không cố gắng phát âm chuẩn mà chỉ nói tên mình là "Spring", cũng có một chữ 'r'.

Tất nhiên, sự liên tưởng này khá gượng ép, nên nàng không nói với Phùng Ngư. Nhưng nàng đã nhớ kỹ cái tên này.

Bởi vì người này có quá nhiều tranh cãi, Phùng Ngư luôn phải tranh luận với nhiều người để bảo vệ cô ấy:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!