Mí mắt nàng ngày một nặng trĩu. Vừa rồi tinh thần còn hưng phấn muốn chết, sau khi thao tác một phen trên Weibo, thế mà lại mệt lả đi.
Cuối cùng, điện thoại quên sạc, gối cũng không kịp lấy, Đàm Tinh Úy mơ màng tắt đèn bàn, trượt xuống đắp chăn rồi ngủ thiếp đi.
Ngày hôm sau tỉnh dậy, nàng bị sái cổ.
Đàm Tinh Úy nằm trên giường nửa tỉnh nửa mê thêm mười mấy phút nữa mới dần dần tỉnh táo, xoa xoa cái cổ đau ê ẩm, cầm lấy chiếc điện thoại ngủ cùng mình.
Màn hình hiển thị 12 giờ 25 phút, góc trên bên phải biểu tượng pin màu đỏ hiện "1%", phía dưới màn hình có hai tin nhắn của Đàm Ngân Thanh.
Tin thứ nhất đến từ 9 giờ 48 phút sáng: "Trưa nay ăn cơm chung không?"
Tin thứ hai đến từ 11 giờ 35 phút: "Vẫn chưa dậy à?"
Hết pin.
Đầu óc Đàm Tinh Úy vì thế mà nhanh chóng suy nghĩ.
Đàm Ngân Thanh rất ít khi hỏi nàng có muốn ăn cơm chung vào trưa chủ nhật hay không, bởi vì bình thường họ đều ăn ở nhà. Nếu có hỏi thì phải là: "Trưa nay có về ăn cơm không?"
Vậy thì tin nhắn này có khả năng cao xuất hiện trong trường hợp chị ấy ra ngoài ăn, mà chị ấy ra ngoài ăn thì lại rất ít khi đi cùng nàng.
Trong lúc suy nghĩ, điện thoại đã khởi động lại. Đàm Tinh Úy vội vàng mở WeChat, nhanh chóng gửi cho chị gái một tin: "Trưa nay ăn gì thế?"
Đàm Ngân Thanh không trả lời ngay.
Đàm Tinh Úy ngồi dậy, ánh mắt mông lung.
Quá trình chờ đợi thật sốt ruột.
Chủ yếu là do chính nàng đang sốt ruột. Đầu óc nàng đang nôn nóng, bởi vì nó dường như đã phán đoán ra được, cái hẹn "ngày mai tụ tập" mà Đàm Ngân Thanh nói hôm qua chính là trưa mai, chứ không phải tối mai.
Tức là trưa hôm nay, tức là ngay bây giờ.
Nhưng Đàm Ngân Thanh vẫn chưa cho Đàm Tinh Úy cú đòn cuối cùng, nên nàng đành phải tiếp tục một mình sốt ruột mà rời giường, sốt ruột mà đánh răng, sốt ruột mà rửa mặt, sốt ruột mà lấy sữa và bánh mì trong tủ lạnh ra.
Ngay khoảnh khắc máy nướng bánh mì thông báo kết thúc công việc, tin nhắn trả lời của chị gái cuối cùng cũng đến.
Chị ấy nói: "Ăn cơm cùng A Nhứ và mọi người chứ sao."
Đàm Tinh Úy như người bị đưa lên đoạn đầu đài, đầu bị chặt phăng.
Trên điện thoại, Đàm Ngân Thanh lại gửi thêm một tin: "Em không biết à?"
Đàm Tinh Úy: "... Em tưởng là tối."
Đàm Ngân Thanh: "Ai nói là tối."
Hỏi hay lắm, hay lắm!
Nhà ai mà tốt tính, chủ nhật không ngủ nướng lại đi hẹn ăn trưa!
Nhà ai mà tốt tính, vừa mới mời ăn khuya xong hôm sau đã liền tù tì mời ăn trưa!
Không có ý chửi ai, chỉ là tâm trạng không tốt nên xả một chút, nếu có làm ai phật lòng thì xin lỗi, hoàn toàn là do bản thân có bệnh.
Đàm Tinh Úy uể oải trả lời Đàm Ngân Thanh: "Mọi người bắt đầu chưa?"
Đàm Ngân Thanh gửi qua một tấm ảnh, năm món một canh, đĩa nào cũng đã vơi đi nhiều.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!