Chương 8: Không Thể Không Có Sau Này

Chuyến xe 35 phút trôi qua nhanh hơn trong tưởng tượng rất nhiều. Không bao lâu sau, Tô Nhứ đã đỗ xe dưới lầu căn hộ của Đàm Tinh Úy.

Vài ngọn đèn đường ven chung cư, có lẽ vì là cuối tuần nên trông thật quạnh quẽ.

"Đây là nhà ở công ty em cấp à?" Tô Nhứ hỏi.

Đàm Tinh Úy cởi dây an toàn: "Dạ vâng, ở đây xa nhà, không có tàu điện ngầm mà xe buýt phải chuyển vài chặng. Em về nhà không tiện nên đã xin một phòng, ngày làm việc thì ở đây, cuối tuần về nhà," nàng nghĩ rồi bổ sung: "Giống như chị của em."

Tô Nhứ: "Năm ngoái cậu ấy chuyển đến Thanh huyện."

Đàm Tinh Úy: "Đúng vậy, chị ấy ở một mình còn tiện để đu idol nữa, theo được rất nhiều sự kiện offline, ba mẹ cũng không quản được."

Tô Nhứ cười cười hỏi: "Em có sở thích gì không?"

Nàng nghĩ ngợi: "Gần đây em đang chơi xếp hình."

Tô Nhứ: "Xem ra có rất nhiều sở thích."

Đàm Tinh Úy: "Cả thèm chóng chán thôi, không còn yêu thích như lúc đầu nữa."

Tô Nhứ: "Chắc chắn là do không gặp được bộ xếp hình mình thích, là lỗi của bộ xếp hình."

Đàm Tinh Úy lập tức bật cười.

Xem kìa, người này chính là cưng chiều nàng như vậy đấy, thật là, thật là.

Xe đã đỗ từ lâu, cứ trò chuyện mãi cũng thật kỳ quặc, mà cũng không còn gì để nói. Đàm Tinh Úy nói tạm biệt rồi xuống xe, sau đó, giống như buổi chiều, nàng cũng không ngoảnh đầu lại.

Trên đường lên lầu, nàng buồn chán cầm điện thoại lên, phát hiện Vòng bạn bè có bình luận mới.

Là tấm ảnh ly cà phê nàng chụp ở chỗ làm hai hôm trước. Một cô em khóa dưới bình luận: "Nữ thần ơi trùng hợp quá! Hôm nay em cũng uống loại này!"

Đàm Tinh Úy bấm trả lời: "Vậy à, trùng hợp thật."

Cất điện thoại đi, đi thêm vài bước, nàng bỗng bật cười.

Nghĩ đến việc một người bên ngoài được người ta coi là nữ thần như nàng, trước mặt Tô Nhứ lại có bộ dạng vừa nhát gan vừa nhiều suy nghĩ, thật buồn cười.

Thôi cứ coi như đây là hình tượng dành riêng cho Tô Nhứ đi, cứ quyết định như vậy, không ai được nói thêm gì nữa.

Đàm Tinh Úy quả thực còn để lại một chút công việc chưa xử lý xong. Nghĩ rằng đằng nào cũng đã về, nàng bèn mở máy tính, mở bản kế hoạch hôm qua chưa viết xong ra.

Nàng rất ít khi làm việc vào giữa tuần, hoặc là sẽ tăng ca làm xong vào thứ sáu, hoặc là sẽ làm nốt vào tối chủ nhật. Làm việc vào thứ bảy có cảm giác nửa vời, không có không khí cuối tuần chút nào.

Nhưng hôm nay hiếm khi không cảm thấy như vậy, hôm nay tâm trạng nàng rất tốt.

Tâm trạng tốt, tư duy cũng rõ ràng. Hôm qua tắc nghẽn thế nào cũng không viết ra được thứ gì hay ho, hôm nay chỉ mất nửa tiếng là đã viết xong.

Cuối cùng, sau khi trau chuốt lại bản kế hoạch, Đàm Tinh Úy rất hài lòng mà lưu lại, tải lên rồi tắt máy. Đánh răng, rửa mặt, tắm rửa, dưỡng da, lên giường, tắt đèn.

Thế giới đột nhiên trở nên yên tĩnh. Tay không có việc gì để bận rộn, đầu óc vì thế mà bắt đầu vận hành điên cuồng.

Đàm Tinh Úy nghĩ về buổi chiều đi đón Tô Nhứ ở sân bay, nghĩ về bữa ăn khuya, nghĩ về trên đường trở về, nghĩ về hình ảnh họ đi bên nhau, hình ảnh họ trò chuyện, những lời họ nói, họ...

"Ôi..."

Sau lần xoay người thứ không biết bao nhiêu, Đàm Tinh Úy thở dài một hơi.

Lại không ngủ được.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!