Hệ thống định vị trên xe Tô Nhứ báo còn 35 phút nữa sẽ đến đích.
Khi còn 30 phút, chị ấy bật nhạc trên xe, để không khí bớt ngượng ngùng.
Khi còn 25 phút, họ cuối cùng cũng bắt đầu cuộc trò chuyện thứ hai trong đêm.
Tô Nhứ hỏi Đàm Tinh Úy: "Thứ bảy mà còn phải tăng ca à?"
Đàm Tinh Úy nghĩ một lát, chỉ nói một nửa sự thật: "Công việc hôm qua em chưa làm xong."
Tô Nhứ: "Chị nghe chị của em nói, em đang làm về mảng kế hoạch."
Đàm Tinh Úy "ừ" một tiếng: "Em vẫn đang trong kỳ thực tập, tháng sau sẽ lên chính thức."
"Giỏi thật đấy," Tô Nhứ lại nói: "Chị còn tưởng em nói có công việc chỉ là một cái cớ thôi."
Đàm Tinh Úy nghe xong hoàn toàn chết lặng. Lời nói nửa thật nửa giả này, chỉ cần Tô Nhứ vạch ra phần giả, làm sao nàng không chột dạ cho được?
"Em.. tại sao," Đàm Tinh Úy không để ý, lời nói cứ thế lắp bắp tuôn ra: "lại phải.. tìm cái cớ này chứ."
Câu nói này khó mà không khiến người ta bật cười, vì thế Tô Nhứ cũng bật cười một cách tự nhiên.
"Không phải sao?" chị ấy hỏi.
Đàm Tinh Úy cố gắng không nói lắp: "Thật sự có công việc mà."
Tô Nhứ: "Được rồi, được rồi."
"Trước đây em vẫn thường tìm những cái cớ như vậy để bám lấy chị." Một lát sau, chị ấy lại nói.
Lời này vừa thốt ra đã đủ khiến Đàm Tinh Úy tê dại da đầu, huống chi Tô Nhứ còn nói thêm một câu: "Xem ra chỉ có mình chị là bị mắc kẹt trong quá khứ."
Đàm Tinh Úy cắn chặt răng, hoàn toàn không biết nên nói gì.
Một câu nói nhẹ nhàng của Tô Nhứ, đủ làm Tinh Tinh đau khổ cả đời.
Dựa trên sự hiểu biết của Đàm Tinh Úy về Tô Nhứ, đây không phải là ý gì khác, mà hoàn toàn là thuộc tính hài hước của chị ấy. Con người chị ấy chính là sẽ thình lình tung ra một câu như vậy.
Đã lâu lắm rồi không bị người chị trong mộng trêu chọc, nàng suýt nữa đã quên mất cảm giác này.
Thật là, có chút sung sướng đấy, ha ha.
Sau một đoạn chỉ có tiếng nhạc nền, màn hình trên xe đột nhiên hiện lên một cuộc gọi đến.
Là mẹ của Tô Nhứ.
"Mẹ." Chị ấy nhận điện thoại, bấm mở loa ngoài.
Tô Nhứ có một căn hộ riêng, là ba mẹ mua cho chị ấy hồi đại học. Từ khi nàng quen Tô Nhứ, chị ấy vẫn luôn ở căn hộ đó. Ba mẹ chị ấy cũng ở Hải Thành, nhưng vì công việc kinh doanh nên họ thường xuyên đi công tác, không mấy khi ở nhà.
Thỉnh thoảng chị ấy sẽ về nhà, ví dụ như một hai lần sau khi họ quen nhau, và cũng ví dụ như hôm nay khi vừa về nước.
Cuộc điện thoại này của mẹ chị ấy là để hỏi xem chị ấy đã về đến nhà chưa, trời đã khuya rồi, lái xe phải cẩn thận.
Đàm Tinh Úy vẫn luôn cảm thấy giọng địa phương Hải Thành rất khó nghe, nàng cũng rất không thích nói giọng địa phương. Hơn nữa, thế hệ trước trong nhà luôn thích thuyết giáo với nàng, nói với ba mẹ nàng rằng phải dạy nàng nói nhiều giọng địa phương hơn, đừng chỉ dạy tiếng phổ thông. Điều đó càng làm nàng thêm chán ghét, dù biết cũng không nói.
Nhưng Tô Nhứ nói giọng địa phương lại rất êm tai. Có lúc chị ấy sẽ nói cả một câu hoàn chỉnh, có lúc lại chêm vào tiếng phổ thông những từ không thể dịch được, cũng có khi lại thêm vào tiếng phổ thông một chút giọng địa phương. Giọng địa phương qua miệng chị ấy trở nên rất đáng yêu, mềm mại như đang làm nũng.
Đàm Tinh Úy cũng may mắn là người cùng quê với Tô Nhứ, nên nàng có thể nghe hiểu được.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!