Chương 6: Hạnh Phúc Phải Nắm Giữ Trong Tay Mình

Đàm Ngân Thanh nhại lại giọng nàng: "Chị ấy còn bóc đồ ăn cho em này~"

Tô Nhứ cười, đem thức ăn vừa bóc xong trên tay vòng qua Đàm Tinh Úy, đẩy đến trước mặt Đàm Ngân Thanh.

Sắc mặt Đàm Ngân Thanh lập tức thay đổi, làm ra vẻ điệu đà giống hệt nàng lúc nãy: "Cảm ơn chị A Nhứ."

Đàm Tinh Úy cắn răng liếc chị gái một cái, cũng đưa nắm đấm ra.

Đáng ghét là Đàm Ngân Thanh lại ra "bao".

Đàm Tinh Úy: "A!" Nàng quay đầu nhìn người bên cạnh: "Chị A Nhứ."

Tô Nhứ cũng đưa tay ra, giây tiếp theo, giữa không trung xuất hiện "kéo" của Tô Nhứ cắt "bao" của Đàm Ngân Thanh.

"Yeah!" Nàng reo hò.

Đàm Ngân Thanh hừ một tiếng: "Là em thắng chị à?"

Nàng đắc ý: "Chị A Nhứ thắng chính là em thắng."

"Phải phải, phải phải phải phải," Đàm Ngân Thanh mỉa mai xong lập tức nói tiếp: "Hai người thật sự bốn năm rồi không gặp sao?"

Nụ cười của nàng suýt chút nữa thì biến mất. Đã thế lúc này Tô Nhứ còn quay sang hỏi lại nàng một câu: "Phải không?"

Nàng lập tức lái sang chuyện khác: "Chẳng phải các chị cũng bốn năm rồi không gặp sao?"

Đến lượt Đàm Ngân Thanh đắc ý: "Cái đó thì không phải đâu nhé."

Nàng ngẩn người: "Hả?"

Dao Dao ở một bên giải thích: "Năm ngoái thì phải? Hay là năm kia, A Nhứ có về nước một lần."

Lần này, nụ cười của nàng thực sự biến mất. Nàng rất muốn mở miệng hỏi tại sao không nói cho mình, nhưng lý trí đã lập tức chặn miệng nàng lại. Suy cho cùng, Tô Nhứ về nước quả thực không có lý do gì phải báo cho nàng biết.

"Năm kia thì phải," bên kia Trần Tịnh bổ sung: "Lúc đó chị đang theo một dự án, vội vã về để ăn cơm với mọi người."

Nàng chớp chớp mắt, vô thức hướng ánh mắt về phía Đàm Ngân Thanh.

Chị gái dường như biết nàng đang nghĩ gì, liền mở miệng nói: "Lúc đó chị có hỏi em có về không, em nói không về."

Nàng kinh ngạc: "Khi nào ạ?"

Đàm Ngân Thanh lắc đầu: "Quên rồi, nói chung là chị hỏi em cuối tuần có muốn về không, em bảo không."

Đàm Tinh Úy: "..."

Đàm Tinh Úy: "Sao chị không nói là chị A Nhứ về?"

Đàm Ngân Thanh nghĩ ngợi: "Chị chưa nói à?"

Lúc này, bên tai nàng thoảng qua một giọng nói: "Ra là em không biết à, chị còn tưởng em không muốn gặp chị."

Nàng không biết nên cười thế nào cho phải.

Chủ đề này kết thúc, món cá nướng của họ cũng được dọn lên bàn.

Đúng vậy, đây chỉ là một chuyện hết sức bình thường, bạn thân trở về và mọi người cùng nhau gặp mặt. Không ai cảm thấy tiếc nuối vì đã không thông báo cho em gái của một người bạn.

Trừ chính cô em gái đó.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!