Chương 53: Em Là Đồ Ngốc

Sự thay đổi trong tâm trạng của Đàm Tinh Úy nằm ở chỗ, khi không chịu nổi, nàng thầm nghĩ sẽ không bao giờ đặt cược kiểu này nữa. Nhưng khi qua cơn rồi, nàng lại cảm thấy mình vẫn có thể, lần sau vẫn có thể chơi, chơi thật vui.

Một đêm trôi qua rất nhanh, sáng sớm hôm sau, Tô Nhứ và Đàm Tinh Úy đã có mặt ở ký túc xá.

Mọi người đều đã thức dậy, đang chuẩn bị trang điểm. Thấy hai người bước vào, họ đột nhiên hét lên, không vì điều gì khác, đơn giản là vì:

"Hoa!"

Cô bạn cùng phòng gần nhất cầm gương đứng dậy, nàng nhìn hai bó hoa trên tay mỗi người của Tô Nhứ và Đàm Tinh Úy: "Bọn tớ cũng có sao?"

Đàm Tinh Úy giơ bó hoa trên tay lên: "Đương nhiên rồi," nàng nói thêm: "Là chị ấy mua đó."

Mọi người vui sướng reo lên: "Cảm ơn chị! Cảm ơn chị!"

Mỗi bó hoa đều khác nhau, bó nào cũng rất đẹp. Mọi người ngắm nghía từng bó một rồi hỏi: "Bó nào là của Tinh Tinh thế?"

Đàm Tinh Úy đáp: "Của tớ bó nào cũng được."

Một cô bạn khác lại hỏi: "Sao trông bó nào cũng na ná nhau vậy, của Tinh Tinh phải đặc biệt hơn một chút chứ."

"Em ấy nói không cần," Tô Nhứ đứng một bên giải thích: "Em ấy muốn giống như các em."

Ba cô bạn cùng phòng đồng thanh ré lên: "Cảm ơn Tinh Tinh, Tinh Tinh tốt nhất thế giới!"

Đàm Tinh Úy gật đầu: "Được rồi, được rồi."

Mọi người đều do dự không biết chọn bó nào, vì vậy Đàm Tinh Úy phụ trách phân phát hoa cho cả nhà.

Lần này Tô Nhứ mang theo rất nhiều thiết bị: gimbal, máy ảnh, Polaroid. Vì vậy, từ lúc bắt đầu trang điểm trong ký túc xá, Tô Nhứ đã đảm nhận vai trò trợ lý.

Không khí trong ký túc xá của Đàm Tinh Úy rất tốt. Một người trang điểm chỉ cần mười phút, nhưng bốn người trang điểm thì kéo dài thẳng một tiếng đồng hồ.

Dưới ống kính của Tô Nhứ, Đàm Tinh Úy đã trả lời phỏng vấn của chị về những cảm nghĩ khi tốt nghiệp. Đàm Tinh Úy dùng ống kính như đôi mắt của Tô Nhứ để hỏi xem đường kẻ mắt đã vẽ đẹp chưa. Đàm Tinh Úy mặc vào bộ lễ phục cử nhân, Đàm Tinh Úy tạo đủ mọi tư thế ở ban công, Đàm Tinh Úy cùng các bạn cùng phòng cười đùa vui vẻ.

Theo sau ống kính, mọi người đến thư viện chụp ảnh tập thể, tung mũ cử nhân lên rồi ngẫu nhiên chọn một chiếc đội lên đầu.

"Chị có nóng không?" Chụp ảnh xong, Đàm Tinh Úy liền chạy đến bên cạnh Tô Nhứ.

Tô Nhứ chĩa chiếc quạt nhỏ trong tay về phía Đàm Tinh Úy: "Em mới nóng đó."

Đúng là Đàm Tinh Úy hẳn là nóng hơn. Nàng mặc bộ đồ dày cộp và cứ đứng mãi dưới nắng.

Nhưng Đàm Tinh Úy lại nói: "Cũng tàm tạm," nàng khoác lấy tay Tô Nhứ: "Em muốn chụp ảnh với chị, hôm nay chúng ta vẫn chưa chụp chung tấm nào cả."

Tô Nhứ đáp: "Được thôi."

Vừa lúc các bạn cùng phòng đi tới, Đàm Tinh Úy liền đưa máy ảnh cho một cô bạn.

Mấy tấm đầu còn rất nghiêm túc, nhưng mấy tấm sau Đàm Tinh Úy càng dựa lại gần hơn, cuối cùng trực tiếp hôn lên môi Tô Nhứ, khiến các bạn cùng phòng ở đầu kia máy ảnh la hét ầm ĩ.

"Hai người xinh quá đi," nhiếp ảnh gia rất hài lòng, và còn nói thêm: "Một Tinh Tinh thật xa lạ, cậu dính người quá đi."

Đàm Tinh Úy không nói gì, chỉ thầm nghĩ, thế này đã là gì đâu.

Lúc này là thời gian tự do, tức là thời gian chụp ảnh. Các bạn cùng lớp, cùng khoa quen mặt gặp nhau là kéo lại chụp chung một tấm. Vừa lúc gặp tiết học thứ hai tan, rất nhiều đàn em khóa dưới lục tục kéo đến xem náo nhiệt, chụp ảnh chung, đám đông dần dần trở nên đông đúc.

Bên cạnh Đàm Tinh Úy cũng có một vài người vây quanh.

Và đều là con gái.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!