Chương 52: Thật Nhớ Nhung

Những người này ăn đồ ăn vặt của Tô Nhứ quả thật khác hẳn, mấy cô bạn này cứ người này nối tiếp người kia mà "bổ sung" thông tin, hoàn toàn mặc kệ sống chết của Đàm Tinh Úy.

Kể những chuyện gần đây thì thôi đi, họ còn lôi ra cả những chuyện cũ rích từ hồi năm nhất đại học. Đơn giản là vì Tô Nhứ cứ hỏi: "Còn nữa không?"

Sau một hồi liệt kê, Tô Nhứ rơi vào một khoảng lặng khó tả.

Ba cô bạn cùng phòng thì cúi đầu ăn hoa quả do chính tay Đàm Tinh Úy gọt cho, vẻ mặt có chút đờ đẫn, không biết là đang cố nghĩ xem còn chuyện gì để kể thêm, hay là đã cạn vốn rồi.

Người duy nhất khác biệt ở đây là Tô Nhứ. Vị trí của chị ấy hơi ngả về phía sau, nên chỉ có Đàm Tinh Úy mới thấy được vẻ mặt của chị ấy.

Vẻ mặt Tô Nhứ trông thế nào ư? Chính là đang nhìn chằm chằm Đàm Tinh Úy với nụ cười như không cười. Rõ ràng chị ấy không hề mở miệng, nhưng Đàm Tinh Úy vẫn đọc được ba chữ rất to trong ánh mắt đó: Em cứ chờ đấy.

Đây rốt cuộc là phúc hay là họa của Đàm Tinh Úy đây.

Bầu không khí im lặng dần tan biến trong lúc mọi người ăn hoa quả, và cuối cùng cũng có người nhớ ra câu chuyện đã bắt đầu như thế nào.

"À đúng rồi," cô bạn nhớ ra đầu tiên liền hỏi Đàm Tinh Úy: "Vậy rốt cuộc bạn trai của Tinh Tinh là ai thế? Tớ thật sự không nghĩ ra nổi."

Hai cô bạn còn lại cũng hùa theo: "Tớ cũng không nghĩ ra."

Tinh Tinh của các cậu cũng hết cách rồi.

Đàm Tinh Úy trao đổi ánh mắt với Tô Nhứ, sau đó quay lại nói: "Có khả năng nào, không phải là bạn trai không?"

Giây trước có người còn chưa hiểu rõ lắm: "Không phải bạn trai thì là gì?" Cô ấy còn tự mình suy luận: "À, là đối tượng mập mờ, vẫn chưa phải bạn trai."

Nhưng rất nhanh sau đó, đã có người phản ứng lại: "Chẳng lẽ là bạn gái?"

Ngay giây tiếp theo, một người khác vỗ tay: "A, tớ hiểu rồi, Tinh Tinh cậu thích con gái!"

Người đoán là bạn trai cũng sửa lại ngay: "Bạn gái, bạn gái."

Đến đây, không khí vẫn còn rất vui vẻ, giọng điệu của mọi người rõ ràng là có phần đùa giỡn.

Nhưng rất nhanh sau đó, họ đã thật sự tin là như vậy.

Bởi vì Đàm Tinh Úy đã hôn Tô Nhứ một cái.

Đúng vậy.

Một quá trình diễn ra cực kỳ nhanh chóng: nàng đứng dậy, nàng nghiêng người tới, nàng cúi xuống, nàng hôn lên môi Tô Nhứ, nàng quay người lại, rồi nàng ngồi xuống.

Ba người đối diện như bị điểm huyệt, hóa thành một bức tranh tĩnh.

Hình ảnh dừng lại trong ba giây, và sau đó.

"A a a a!!!"

"Cái gì thế này a a a!"

"Oa a a a!!"

"Á!!!!!!"

...

Ba người căn bản không thể ngồi yên, tất cả đều đứng bật dậy, vừa nhảy vừa la hét.

"Chuyện gì thế này?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!