A Nhứ đã come out.
Mấy chữ này vô cùng xa lạ với Đàm Tinh Úy.
Vì vậy, sự kinh ngạc lúc này không chỉ đến từ việc nàng nhận ra mình không hiểu rõ Đàm Ngân Thanh, mà còn vì nàng không hiểu rõ cả Tô Nhứ.
"Chị ấy công khai rồi? Khi nào vậy?" Đàm Tinh Úy hỏi.
Đàm Ngân Thanh nghĩ ngợi: "Khi nào nhỉ? Chị chỉ nhớ là cậu ấy từng nói bố mẹ cậu ấy biết cậu ấy thích con gái thôi."
Đàm Tinh Úy nhướng mày.
Đàm Ngân Thanh ghé sát lại gần Đàm Tinh Úy: "Em không phải vì chuyện này mà giận Tô Nhứ đấy chứ?"
Đàm Tinh Úy lại tỏ ra khó hiểu: "Hả? Chuyện này thì có gì mà phải giận?"
"Không giận là tốt rồi," Đàm Ngân Thanh cười cười: "Chị còn tưởng em sẽ giận A Nhứ vì đã không nói cho em biết chuyện này chứ."
"Chỉ là không nói cho em biết, chứ đâu phải cố tình lừa dối em," Đàm Tinh Úy tỏ ra vô cùng thấu hiểu: "Hơn nữa đây không phải là chuyện từ rất lâu rồi sao."
Đàm Ngân Thanh "Ồ" một tiếng: "Biết điều quá nhỉ, em gái."
Đàm Tinh Úy "Xì" một tiếng: "Sao thế, trông em dễ nổi giận lắm à?"
Đàm Ngân Thanh: "Là ai vì người ta không đến điểm hẹn mà chặn người ta luôn nhỉ?"
Đàm Tinh Úy: "..."
Đàm Tinh Úy: "Đó cũng là chuyện của rất lâu rồi."
"Được rồi, được rồi, không giận là tốt," Đàm Ngân Thanh cười: "Nếu hai người vì chị mà cãi nhau thì tội chị lớn lắm, chị sẽ áy náy vô cùng."
Đàm Tinh Úy gật đầu: "Em hiểu rồi, xem ra đây là chuyện rất đáng để tức giận, em đi kiếm chuyện cãi nhau ngay đây."
Đàm Ngân Thanh: "... Sao chị lại trở thành một phần trong trò chơi của hai người thế này."
Đàm Tinh Úy nhướng mày với Đàm Ngân Thanh: "Cảm ơn chị gái."
Nói xong, nàng liền gửi cho Tô Nhứ một tin nhắn: "Chị đã come out với gia đình rồi à?"
Bên kia, Tô Nhứ hiển thị "đang nhập...", một lúc lâu sau, chị ấy mới gửi lại hai chữ: "Nói rồi."
Đàm Tinh Úy: Sao bây giờ em mới biết.
Tin nhắn vừa gửi đi, gần như ngay lập tức, điện thoại của Đàm Tinh Úy liền đổ chuông.
Nàng nhìn bốn chữ "Tỷ Tỷ Yêu Dấu" trên màn hình, cố tình huơ huơ chiếc điện thoại trước mặt Đàm Ngân Thanh: "Không phải là có người sắp dỗ em đấy chứ."
Đàm Ngân Thanh tỏ vẻ chán ghét: "Tránh ra, tránh ra."
Đàm Tinh Úy rất đắc ý: "Em đi nghe điện thoại đây."
Đàm Ngân Thanh: "Biến, biến, biến đi."
Dù sao thì làm nũng làm nịu trước mặt Đàm Ngân Thanh vẫn có chút ngượng ngùng, thế nên nàng vội xỏ dép lê về phòng mình, đóng cửa, bật đèn, nhận cuộc gọi rồi ngả người ra ghế.
"Hello ạ." Giọng Đàm Tinh Úy ngọt ngào.
Bên kia, Tô Nhứ cười nhẹ: "Không giận à."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!