Đàm Tinh Úy rất thích cảm giác Tô Nhứ bám dính lấy mình.
Ví như ngay lúc này đây.
Thật hiếm khi chị ấy tỏ ra yếu đuối, cũng thật hiếm khi lại dính người như vậy. Giờ phút này, Tô Nhứ đúng là một người chị yểu điệu, đáng yêu.
Hai người đầu tựa vào nhau, hơi thở ấm nóng của Tô Nhứ phả nhẹ lên cổ Đàm Tinh Úy, một cảm giác vừa dễ chịu lại vừa đáng hưởng thụ.
"Chị A Nhứ." Ôm một lúc, Đàm Tinh Úy khẽ gọi.
Tô Nhứ dường như chỉ đáp lại bằng một tiếng "Ừm" nhẹ hẫng phát ra từ mũi.
Đàm Tinh Úy không nói gì thêm, thật ra nàng cũng chỉ muốn gọi một tiếng như vậy thôi, không cần chị ấy đáp lại.
Đương nhiên, khi Tô Nhứ đáp lại, lòng nàng cũng ngập tràn vui vẻ.
Huống chi, chị ấy còn nói thêm: "Bảo bối, em giỏi lắm."
Đàm Tinh Úy bất giác đỏ mặt: "Hả?"
Tô Nhứ không nói tiếp, chỉ mỉm cười.
Nhưng chị ấy không nói không có nghĩa là Đàm Tinh Úy không nghĩ.
Ha ha ha ha ha ha, ừm.
Tuy Tô Nhứ khen nàng rất biết cách, nhưng bản thân Đàm Tinh Úy lại không hài lòng với chính mình cho lắm.
Trước đêm nay, nàng đã nghiêm túc ngẫm lại những lời Tô Nhứ từng nói, những câu mà chị ấy đã biên soạn lại sau khi đọc mấy cuốn tiểu thuyết ngôn tình.
Kế hoạch và thực tế chung quy vẫn là hai chuyện khác nhau. Một mặt là vì trong lúc "lâm trận", Đàm Tinh Úy rất khó mở lời, mặt khác là vì nàng không còn tâm trí đâu nữa, nàng đã quá đắm chìm và quên béng mất chuyện này.
Vòng tay của Tô Nhứ hơi nới lỏng ra, vừa đủ tạo cơ hội để cả hai có thể ngẩng lên nhìn nhau. Đàm Tinh Úy thầm nghĩ hay là nhân lúc này tâm sự với chị một chút, thế là nàng ngẩng đầu lên.
Nhưng ngay khi ánh mắt chạm phải ánh mắt của Tô Nhứ, Đàm Tinh Úy liền quên hết mọi thứ. Đôi mắt chị ấy long lanh ngấn nước, hai má vẫn còn ửng hồng, và quần áo của chị ấy còn...
Đàm Tinh Úy vốn đã tỉnh táo, nhưng khi thấy dáng vẻ này của chị lại trở nên không tỉnh táo nữa.
Thế nên, câu buột miệng của nàng là: "Chị quyến rũ em."
Tô Nhứ đáp lại gần như không cần suy nghĩ: "Đúng thế đấy."
Giọng chị ấy mang theo ý cười, vẻ mặt quang minh chính đại, như thể đang nói với Đàm Tinh Úy rằng: "Đúng vậy đó, thì sao nào? Chị quyến rũ em đấy, làm sao?"
Đàm Tinh Úy mấp máy môi, cuối cùng chỉ cong mắt cười: "Được thôi."
Tô Nhứ bị dáng vẻ của Đàm Tinh Úy chọc cười. Chị ấy đưa tay lên, nâng niu gương mặt nàng rồi cúi xuống đặt một nụ hôn.
Một nụ hôn không dài cũng không ngắn. Hôn xong, Đàm Tinh Úy nói: "Chị trông khác quá."
Tô Nhứ hỏi: "Khác chỗ nào?"
Đàm Tinh Úy nở một nụ cười tinh quái: "Không nói cho chị biết đâu."
Tô Nhứ không hỏi dồn, chỉ im lặng nhìn Đàm Tinh Úy.
Đàm Tinh Úy cũng không nói, nàng cũng ngắm nhìn Tô Nhứ.
Nhìn nhau một lúc, Tô Nhứ là người hành động trước. Chị ấy kéo Đàm Tinh Úy lại gần, cúi đầu và cắn một cái lên vai nàng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!